Đáy lòng Úc Cẩn thở dài thật sâu, đè xuống cảm giác mất mát che trời lấp đất cơ hồ sắp bao phủ hắn, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt: “Sau đó thì sao?”
Khương Tự kinh ngạc liếc hắn một cái.
Nghe được có người tính kế hắn, hắn thế mà vẫn vân đạm phong khinh như vậy?
Phải rồi, hắn là hoàng tử, phàm là người có dính dáng đến hoàng gia ai mà không phải lớn lên trong tính kế, nghe đến mấy cái này thờ ơ cũng không kỳ quái.
Khương Tự quyết định gọn gàng dứt khoát: “Bọn họ tính toán dùng mỹ nhân kế với ngươi.”
Úc Cẩn đột nhiên cười: “Mỹ nhân kế? Ý nghĩ kỳ lạ.”
Trên đời này người có dáng dấp đẹp mắt như hắn không nhiều lắm đâu?
Với cả, hắn là của A Tự, A Tự dùng mỹ nhân kế với hắn hắn cực kỳ nguyện ý phối hợp, còn về người khác……
Úc Cẩn cười lạnh một tiếng.
Cứ sống cho tốt không tốt sao, vì sao cứ nhất định phải tìm đường chết cơ chứ?
Thấy Úc Cẩn không cho là đúng, Khương Tự không khỏi nhíu mày.
Úc Cẩn thấy thế vội nói: “Nàng yên tâm, ta sẽ chú ý cẩn thận.”
Khương Tự liếc hắn một cái.
Vừa mới nói hắn cải tà quy chính, hiện tại lại tới. Cái gì kêu nàng yên tâm? Nàng có gì mà không yên tâm, sở dĩ nhắc nhở hắn chẳng qua là xuất phát từ hảo ý, cho dù biết một bằng hữu bình thường gặp nguy hiểm nàng cũng sẽ thiện ý nhắc nhở.
Khương cô nương ở trong lòng tự mình giải thích một phen, đột nhiên không kịp phòng ngừa chạm phải đôi mắt phảng phất như nước suối trong suốt chảy xuôi của đối phương.
Một khắc ấy, trong đình an tĩnh lại, chỉ có tiếng sàn sạt khe khẽ khi gió thổi qua hoa mộc cùng tiếng hít thở đều đều của cún bự.
Nhìn từ đằng xa, một đôi bích nhân trong đình đối diện mà ngồi, cún bự nằm ở ngoài đình nhàn nhã đong đưa cái đuôi, hình thành một bức ảnh động tĩnh thích hợp, tốt đẹp làm trong lòng người ta đều mềm mại hẳn.
Khương An Thành nhìn không chớp mắt, lòng đầy vui mừng.
Ông nói mà, Tự Nhi vẫn xứng đôi với Tiểu Dư lắm ý…… Đương nhiên Giải Nguyên lang nhà Chân lão ca cũng rất được……
Lúc nữ nhi với thiếu niên mình nhìn trúng còn chưa kết giao Khương An Thành hận không thể tác hợp một phen, mắt thấy hai người hơi thân thiết, người không có chút kiên định nào đó lại bắt đầu lắc lư trái phải.
“Bọn họ nói muốn tìm một nữ tử có dung mạo tương tự Thánh Nữ tiếp cận ngươi, tóm lại ngươi chú ý một chút.” Khương Tự nhắc tới Thánh Nữ, theo bản năng lưu ý phản ứng của Úc Cẩn, quả nhiên liền thấy đối phương nghe đến hai chữ “Thánh Nữ” trong nháy mắt ánh mắt thâm trầm hẳn, từ nước suối trong suốt biến thành hàn đàm sâu không lường được.
Khương Tự rũ mắt đứng dậy, yên lặng đi ra ngoài đình.
Nhị Ngưu đã sớm được dặn dò, trước mặt người ngoài phải khắc chế thân cận với Khương Tự, lúc này thấy Khương Tự rời đi mắt trông mong nhìn Úc Cẩn, lại phát hiện chủ nhân thế mà đang ngẩn người.
Nhị Ngưu tức khắc sốt ruột.
Không cho nó thân cận, bản thân cũng không nắm chặt, với biểu hiện này của chủ nhân đừng nói mang nữ chủ nhân về nhà, cho dù là những giống cái đồng loại luôn lượn lờ trước mặt nó mà nó lại coi thường cũng không lấy về được ấy chứ.
Nhị Ngưu bất mãn sủa một tiếng.
Úc Cẩn bỗng nhiên hoàn hồn, phát hiện Khương Tự đã đi ra đình, vội vàng đuổi theo.
Đột nhiên nghe được hai chữ “Thánh Nữ”, không phải do hắn không nghĩ nhiều.
Hai người kia chắc chắn quen thuộc sự tình ở phía Nam, nói không chừng chính là người từ phía Nam tới, nhưng bọn họ muốn tìm một nữ tử có dung mạo tương tự Thánh Nữ tiếp cận hắn có mục đích gì?
Mấu chốt là có dung mạo tương tự Thánh Nữ thì sao lại dễ dàng tiếp cận hắn, quả thực không thể hiểu được!
Ấy khoan — có dung mạo tương tự Thánh Nữ, vậy chẳng phải là nói……
Sau khi phản ứng lại, Úc Cẩn có loại buồn bực muốn đâm tường.
Vất vả lắm A Tự mới có vài phần sắc mặt tốt với hắn, hiện giờ có phải là hiểu lầm gì rồi không?
Không được, hắn muốn giải thích!
Nhắm mắt theo đuôi đi theo bên người Khương Tự Úc Thất hoàng tử có tâm mở miệng, nhưng mà cách đó không xa có một đám người nhìn chằm chằm, dù có thiên ngôn vạn ngữ đều không tìm thấy cơ hội nhắc đến.
“Dư công tử, ngươi còn đi gần ta như vậy, người khác đều sẽ biết chúng ta có vấn đề.”
Úc Cẩn lau mặt một phen.
Giữa bọn họ vốn đã có vấn đề mà, vẫn phải gấp gáp giải quyết vấn đề đã!