……………..
Đối với những biến đổi phía bên Hàn gia, Hàn Băng chỉ cảm thấy đối phương nhận đúng quả báo, gieo nhân nào gặp quả đó. Nếu như là ở kiếp trước, dám thuê người giết nàng như này, chắc chắn kẻ đó đã chết không dưới trăm lần rồi!
Tố Phụng là nha hoàn đã chuẩn bị hương thảo trong lư hương ở phủ trưởng công chúa, còn Vu Cầm thì cung cấp cho nàng ấy một vài loại thuốc hữu dụng, bắt tay làm việc xấu vô cùng nhuần nhuyễn.
Khoảng thời gian tiếp theo không có ai đến làm phiền Hàn Băng khiến nàng cảm thấy cực kỳ hài lòng, cả ngày rúc ở trong phòng luyện chế thuốc cùng đan dược, khi rảnh rỗi lại học cách bày bố trận pháp cùng tu luyện.
Sự việc nội bộ mà Tư Đồ Vũ Thiên cần xử lý cũng dần đâu vào đó, mọi thứ diễn ra rất thuận lợi.
Vào một buổi tối không trăng không sao, ngay lúc Hàn Băng đang ngồi đọc sách về các loại thảo dược, một phi tiêu đâm thủng lớp giấy dán cửa sổ ghim thẳng vào bàn trà cạnh tay nàng.
Hàn Băng ngước nhìn lỗ thủng một cái, sau đó bình tĩnh lấy phi tiêu lên, nhìn thấy trên đó có buộc một mảnh giấy nhỏ liền mở ra đọc.
Tể tướng, Hàn Hải Nguyên, gặp mặt.
Chỉ vài chữ đơn giản nhưng Hàn Băng có thể hiểu được. Nhìn nét chữ cứng cáp hữu lực trên giấy, nàng chẳng có chút cảm giác nào như khi đọc thư của mẫu thân, thẳng tay đốt đi không chút do dự.
Đêm nay Tư Đồ Vũ Thiên có việc nên đã ra ngoài, có lẽ đến sáng sớm hoặc trưa mai mới trở lại, Hàn Băng cũng không có ý định sẽ chờ hắn quay lại rồi đi chung, liền mặc vào một lớp áo choàng đen, cứ vậy hòa lẫn vào màn đêm.
Hàn Hải Nguyên không nghĩ Hàn Băng tới nhanh như vậy, gần như tử sĩ của lão về báo cáo, chưa đến nửa khắc sau nàng đã đến.
Nhìn nữ tử chìm trong áo choàng, Hàn Hải Nguyên bình tĩnh rót trà. “Nếu đã tới vậy thì ngồi xuống nói chuyện một chút đi.”
Hàn Băng trực tiếp ngồi trên khung cửa sổ, lưng dựa vào khung gỗ, cũng không kéo mũ áo choàng xuống, hơi nghiêng đầu nhìn lão.
“Tể tướng đại nhân không biết vì sao lại cho người ‘gửi thư mời’ kêu ta đến đây, không biết là có chuyện gì muốn chỉ giáo?”
“Hiện tại ta đã không còn là Tể tướng đương triều, những việc hai người kia làm ra ta đều biết, bọn họ bị vậy coi như là quả báo phải nhận lấy, ta sẽ không tìm kiếm nguyên nhân sâu xa hơn.” Hàn Hải Nguyên cũng không vì nàng lạnh lùng mà mất tự nhiên. “Hôm nay ta gọi con đến đây, là có chuyện muốn thương lượng.”
“Thương lượng?” Hàn Băng hơi nhếch mày. “Không biết Hàn đại nhân có chuyện gì muốn ‘thương lượng’ với kẻ nghèo hèn này?”
“Ta biết con là ai.”
Hàn Băng không nói không rằng, chẳng có chút phản ứng nào với lời của lão. Dù sao thì với nhân lực của Hàn Hải Nguyên, muốn tra ra nàng cũng không quá khó, con gái cùng thê tử của lão còn ra tay với nàng nhiều lần, chỉ cần lão để tâm liền sẽ tìm thấy chút ít manh mối, huống chi khuôn mặt này của nàng còn rất đặc biệt!
“Hôm nay ta gọi con đến đây là để nói một vài chuyện về mẫu thân con.” Hàn Hải Nguyên không thấy được rõ nét mặt nàng nên im lặng một lúc lâu, sau đó mới nói tiếp. “Thật ra con không phải con gái ruột của ta.”
“Ha.” Hàn Băng cười nhẹ một tiếng. “Chuyện này không cần Hàn đại nhân nói ta cũng có thể đoán ra được.”
Xét về dung mạo, hai người chẳng có một chút điểm tương đồng nào.
Xét về cách đối xử, chỉ cần nhìn thôi cũng biết được lão đã ‘thiên vị’ nguyên chủ bao nhiêu.
Người có đầu óc chỉ cần suy nghĩ một chút liền hiểu được, huống hồ chi, Hàn Băng lại là một người cực kỳ thông minh.
“…” Phản ứng của nàng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hàn Hải Nguyên, lão bình tĩnh nhấp một ngụm trà, sau đó mới tiếp tục nói tiếp.
“Năm đó khi gặp mẫu thân con, ta đã có vài cơ thiếp trong phủ. Lần đó nàng ấy bị thương rất nặng, cả người bê bết toàn là máu, cứ ngỡ sẽ không sống được, nhưng không ngờ được, trong cơ thể yếu ớt đó lại có thể chứa đựng một ý chí kiên cường đến vậy.”
Hàn Băng ngồi trên cửa sổ lắng nghe Hàn Hải Nguyên kể chuyện ngày xưa, trong đầu dần hình thành một câu chuyện cẩu huyết không ngờ được.