Còn cái nóng ở Hàng Châu là thuộc loại oi bức, ngột ngạt, mới vừa xuống máy bay, Trương Thác đã toát đầy mồ hôi.
Hôm qua ba người đã bàn bạc xong hết cả rồi, sau khi đến Hàng Châu, sẽ trực tiếp đến sống ở nhà Mễ Lan.
Lúc ra khỏi sân bay, Mễ Lan nhìn thấy một chiếc Ferrari màu đỏ đậu bên ngoài phòng chờ, lúc nhìn thấy biển số xe, Mễ Lan chau mày: “Sao lại là anh ta?”
“Ai đấy?” Lâm Ngữ Lam tò mò hỏi.
“Còn nhớ trước đây mình đã từng nói với cậu cái tên đó không, tên là Dương Hải Phong.
” Mễ Lan nhéch miệng.
Lâm Ngữ Lam suy nghĩ một lúc, rồi trả lời: “Có chút ấn tượng, chính là cái tên mà cậu đặc biệt khó chịu đúng không?”
“Đúng đó.
” Mễ Lan thở dài một hơi: “Lúc đó vì để tránh sự quấy rầy của Dương Hải Phong, mình đặc biệt kêu mẹ mình giới thiệu cho mình một đối tượng, ai mà biết được cái hôm xem mắt đó, đối tượng mẹ mình giới thiệu vậy mà lại không đến, bỏ rơi mình cả buổi chiều hôm đó, còn bị Dương Hải Phong nhìn thấy, lúc đó mình cũng đã hết hy vọng rồi, mới xin được điều đến nước Pháp, ai mà biết cái tên Dương Hải Phong đó gây rối ở đâu mà lấy được thông tin liên lạc của mình, mỗi ngày đều gửi hơn cả chục tin, mình phiền đến mức sắp phiền chết mát rồi đây, cái này nếu như để cho anh ta nhìn thấy mình trở về, thì máy ngày này mình cũng không cần phải sống tốt nữa đâu, anh ta cứ y như là ruồi nhặng vậy!”
Mễ Lan vẫn còn đang nói đấy chứ, thì nghe thấy một giọng nói chào hỏi vang lên, trong giọng nói mang theo sự ngạc nhiên vui mừng.
“Mễ Lan? Em trở về rồi? Trời ạ, anh không nhìn nhằm đó chứ!”
Ba người Trương Thác quay lại nhìn theo hướng giọng nói truyền đến, thì thấy một người thanh niên khoảng chừng hơn 20 tuổi, thân người cao tầm 1m75, mặc quần short, áo tay lỡ, để tóc ngắn, trên mặt đeo một cái kính, đang phấn khởi bước qua bên này.
“Ôi trời, thật là nói Tào Tháo thì Tào Tháo đến.
” Mễ Lan bắt lực than thở: “Đi thôi Ngữ Lam, đừng để ý anh ta.
”
Vừa nói, Mễ Lan vừa lôi lấy cánh tay của Lâm Ngữ Lam, bước ra phía ngoài sân bay.
Còn chưa đi được hai bước, thì Dương Hải Phong đã chặn ở trước mặt ba người.
“Mễ Lan, em thấy anh mà em đi cái gì chứ, chẳng lẽ em không nhớ anh sao? Thời gian đã lâu như vậy rồi, mỗi ngày đêm nào anh cũng đều có thể mơ thấy em cả, mơ thấy dáng vẻ em đang quấn quýt anh, em nằm trong lòng anh, nói với anh rằng em yêu anh, em có biết không, mỗi khi đến nửa đêm, mỗi khi đến lúc này, anh đều sẽ mỉm cười thức dậy.
Dương Hải Phong nhìn Mễ Lan với gương mặt đầy thâm tình.