– Gia gia, Thánh thú là gì?
Dường như Uyển nhi nghe có chút không hiểu, vẻ mặt mê hoặc.
Kỳ thực nàng không hỏi thì Nhiếp Vân cũng sẽ hỏi. đừng nói là Thánh thú, ngay cả Vương thú hắn cũng không biết nó là thứ gì.
– Không chỉ có người phân cấp, ngay cả thú cũng có. Bình thường chúng ta săn giết dã thú, tương đối bình thường. Cho dù có kỳ ngộ nhiều hơn nữa thì cũng không đạt tới thực lực Vương giả, chưa đủ để gây sợ hãi! Nhưng mà thế giới này vốn công bằng. Nếu như loài người có thể đạt tới Vương cảnh, Hoàng cảnh, Đế cảnh, thì dã thú cũng có được loại thiên phú này! Phía trên dã thú bình thường mà chúng ta săn giết là Vương thú. Lên trên nữa chính là Thánh thú, thậm chí… Còn có Đế thú cấp bậc cao nhất!
Nghe thấy tôn nữ hỏi vậy, những người khác cũng có chút tò mò, cho nên Điêu Vịnh mới giải thích một câu.
– Vương thú, Thánh thú? Đế thú? Chẳng lẽ là chỉ những dã thú này đã đạt đến cấp bậc vương giả, cấp bậc hoàng giả và Đế cấp hay sao?
Uyển nhi sửng sốt một chút, vẻ mặt tràn ngập hoảng sợ, nói.
– Cũng không phải là đã đạt tới. Có một ít có tiềm lực, cũng có tư cách! Nếu như biết đối phương là loại cấp bậc này. Như vậy dù ta có chết cũng không đi a.
Trên mặt Điêu Vịnh hiện lên vẻ hối tiếc:
– Chính là bởi vì ta cảm thấy đầu dã thú này còn không có thực lực đó, cho nên mới gọi Phùng Thịnh mạo hiểm thử một lần… Kết quả, ta đã sai lầm, hơn nữa còn sai rất lớn.
– Sao ngươi lại xác định đầu dã thú này còn chưa có được loại thực lực đó? Nếu như chẳng qua là mạo hiểm… Như vậy nguy hiểm này cũng không khỏi quá lớn a!
Nhiếp Vân mở miệng hỏi.
Thông qua giải thích mới vừa rồi, Nhiếp Vân cũng đã biết, cái gọi là phân cấp dã thú, trừ thực lực chân chính đạt tới, còn có một phần là do tiềm lực!
Giống như tiểu Long vậy, bản thể của nó là Ngũ Trảo Kim Long, huyết thống cao quý, lúc mới vừa gặp phải ban đầu, mặc dù thực lực không kém, thế nhưng cách tới tiên vương của Thiên Địa lục đạo còn cách xa vạn dặm. Bất quá, nó cũng là thần thú có thể đạt tới tiên vương cấp, chuyện này cho dù là ai cũng không thể nào phủ nhận được.
Nói cách khác, hắn đã đoán ra được chủ nhân của dấu chân có thể là Vương thú, như vậy vì sao còn phải đi qua đó? Sao lại xác định đầu Vương thú này sẽ không đạt tới thực lực vương giả như vậy chứ?
– Bởi vì… Dấu chân này rất nhỏ! Ngay cả lớn bằng chừng bàn tay của ta cũng không bằng, nếu như ta đoán không sai, chắc là một đầu Cầu Long thú rất nhỏ!
Điêu Vịnh nói.
– Cầu Long Thú?
– Cầu Long Thú là một loại thần thú Vương cảnh, thời kỳ trưởng thành có thực lực Vương cảnh viên mãn, vô cùng lợi hại!
Thấy Nhiếp Vân chưa từng nghe qua cái tên này, Phí Đồng giải thích một câu.
– Ồ?
Trưởng thành là có thể đạt tới viên mãn Vương cảnh, Cầu Long Thú này không cần suy đoán cũng đa biết vô cùng đáng sợ.
Thần thú đáng sợ như vậy, mặc dù trưởng thành cường đại, thế nhưng… Khi còn nhỏ nhất định sẽ không có thực lực quá mạnh mẽ, nếu như có thể thuần phục nó vào lúc này, sau này lớn lên… Cũng đồng nghĩa với việc trong Thanh Sơn Bộ, Lạc Sơn Bộ sẽ có một vị cường giả Vương giả viên mãn làm hậu thuẫn, loại này cơ hội. Đừng nói là hắn, cho dù là Nhiếp Vân nhất định cũng sẽ đi làm chuyện này!
Cơ hội lớn như vậy, nếu như thực sự lãng phí. Nhất định sẽ phải hối hận cả đời.
Biết rõ điểm này, coi như hiểu rõ nguy hiểm thế nào thì nhất định Điêu Vịnh cũng sẽ đi.
– Hai người chúng ta đã lần nữa tìm được dấu chân nhìn thấy trước đó. Từng bước một đi theo, không bao lâu đã đi tới một cái sơn cốc! Ở chỗ này quả nhiên đã ra phát hiện dấu vết của một đầu Cầu Long Thú còn nhỏ! Không chỉ có như thế, còn có vô số kỳ trân dị thảo, các loại khoáng thạch không biết tên!
Nói đến đây, trong mắt Điêu Vịnh không có vẻ hưng phấn, ngược lại còn mang theo vẻ bất đắc dĩ và tang thương.
Dường như những báu vật quý giá này đối với hắn mà nói, cũng không phải là cơ hội, mà là tai nạn vậy.
– Nơi Long ở phải có bảo vật. Đây là định lý xưa nay, xem ra không sai…
Phí Đồng ở bên cạnh nói.