– Đừng đoán, lão Đường, để hạ nhân bảo trì chú ý, có tin tức mới lập tức báo cáo!
– Dạ
Đường Hạc Niên ứng đối, lập tức lấy ra tinh linh liên hệ.
Vương phủ Hạo Thiên, dựa vào lan can lầu các, Hạo Đức Phương khoanh tay hí mắt:
– Thật sự là tên kia đang động thủ sao? Làm sao mời đến nhiều cao thủ như vậy?
Tô Vận với cách ăn mặc thư sinh nam phẫn nữ trang xinh đẹp ở bên cạnh nhíu mi nói:
– Ở Thiên Nhai đã liên tiếp mạnh bạo, cường thế tiếp quản cận vệ ở Dậu Đinh Vực cũng dùng Bán Chi Hổ Kì chống cự lại trăm vạn tinh nhuệ. Lần này thế nhưng cũng là cứng đối cứng, phong cách của Ngưu Hữu Đức này rất có phong thái hành sự, am hiểu đánh trận đánh ác liệt, thật là một người dũng mãnh trên chiến trường!
Нạо Đức Phương:
– Để cho hạ nhân bảo trì chú ý!
– Vâng!
Tô Vận trả lời.
Vương phủ Quảng Thiên, Quảng lệnh công cùng Vương phi Mị Nương bước chậm từng bước trong núi rừng.
Sau khi Câu Việt truyền âm, Quảng lệnh công
kinh ngạc dừng bước truyền âm trao đổi một phen, sau đó mới phất tay để cho Câu Việt lui xuống.
Mị Nương rõ ràng đã nhận ra Quảng lệnh công vừa rồi còn vui tươi hớn hở nói cười cùng mình trầm mặc không ít, thử hỏi:
– Vương gia có tâm sự sao?
Quảng lệnh công chuyển thân chăm chú nhìn nàng một chút, cuối cùng từ từ nói:
– Ngưu Hữu Đức oán hận chất chứa quá sâu với Doanh gia, khó có thể thiện, U Tuyền săn bắn vốn là bẫy Doanh gia thiết kế, mục đích chính là nhằm vào Ngưu Hữu Đức…
Đại khái nói lại một lần chuyện đã xảy ra ở U Tuyền.
Hắn biết lần trước chuyện Ngưu Hữu Đức đính ước thất bại kích thích với nữ nhân này rất lớn, gợi lên hy vọng của nữ nhân, lại lập tức dập tắt hy vọng, dữ dội tàn nhẫn. Cũng từ lần đó dần dần tỉnh ngộ, lo lắng tới chuyện tương lai, một khi bản thân không còn, ai có thể che chở cho nữ nhân này? Mấy đứa con của chính mình ngoài mặt tôn kính nữ nhân này nhưng sau lưng ai không nghĩ giúp mẫu thân chính mình phù chính. Một khi mình mất đi, con trai tiếp vị, cựu bộ của mình tự nhiên cũng phải duy trì tân vương như thiên lôi sai đâu đánh đó, nào còn cố kỵ cựu vương đã chết đi. Chỉ sợ không cần tân vương tỏ thái độ, còn có người hỗ trợ nghĩ
biện pháp, kết cục nữ nhân này khi đó chỉ sợ không biết về đâu.
Đương nhiên, hắn cũng hy vọng tân vương có thể củng cố vương vị của chính mình, kéo dài vinh quang của Quảng gia. Chính là tưởng tượng có người hạ độc thủ với nữ nhân của chính mình, cũng là điều hắn không dễ dàng tha thứ. Một khi nữ nhân này bị buộc đến tuyệt cảnh, sẽ làm gì không khó tưởng tượng, đi tới gian nan nông nỗi, thứ có thể lấy ra bảo vệ bản thân chính là lợi dụng tư sắc của chính mình.
Còn có hòn đá quý trên tay của mình, nữ nhi đợi gả đó, tân vương đối với mẹ khác cũng không thể đối xử tử tế, còn trông cậy vào tân vương lấy thân phận mẹ đẻ để làm chỗ dựa cho nữ nhân này sao? Một khi mất đi chỗ dựa ở vương phủ, chỉ sợ càng xinh đẹp kết cục càng thảm, chết một cách bất ngờ là hoàn toàn có thể. Tranh giành quyền quý với nhau chính là đáng sợ như vậy, chuyện hậu cung cũng không thể so bì.
Tưởng tượng đến hòn đá quý trên tay chính mình đi đến bước kia, hắn còn có chút lo lắng. Còn chân chính lo lắng cho chính nữ nhi của mình chỉ sợ, chỉ có người mẹ này, cũng chính là nữ nhân trước mắt này.
Từ đó về sau, Quảng lệnh công chân chính lo lắng ngoài lợi ích của Quảng gia chính là tương lai hai mẹ con này. Hắn cảm thấy tất yếu phải cho nữ nhân này quyền thế có thể đỡ đần cho nàng, không đến mức tương lai không có thịt ăn. Cũng chân chính lo lắng nên vì nữ nhi tìm vị hôn phu làm chỗ dựa vững chắc, hai mẹ con có thể trông cậy vào, không cầu bối cảnh vô hạn, ít nhất có thể sống không gian nan. Chính là con rể có thể thỏa mãn các điều kiện tốt như vậy nào dễ tìm!