– Có được trong tay quyển nhật ký này, đã mở ra một con đường bằng phẳng, để ta có thể trở thành một gã tông sư thám u sau này.
Sở Vân thở dài, đắm chìm ở bên trong đó. Trong nhật ký, hắn còn phát hiện được ra một sự thật khác về Thổ Thành Thần Sưu. Thổ Hành Thần Sưu lúc tuổi xế chiều, cũng không được như ý. Ái thê hắn yêu vô cùng sâu sắc mất sớm, lòng đau như cắt. Bởi vậy, hắn mới tìm kiếm tất cả bảo vật trong thiên hạ, chính vì tận lực cố gắng phục sinh ái thê.
– Phục sinh người chết? Đây là sự tình ngay cả Vương giả cũng không làm được a?
Sở Vân nghẹn ngào kinh hô, vì ý nghĩ hão huyền mà điên cuồng của Thổ Hành Thần Sưu mà cảm thấy khiếp sợ. Nhưng Thổ Hành Thần Sưu lại không cho là như vậy. Hắn cảm thấy vạn vật sau khi chết đi, phần lớn hồn phách sẽ lưu lại. Chỉ cần từ bên trong Hoàng Tuyền, tìm được hồn phách của ái thê hắn. Một lần nữa chuẩn bị cho nàng một thân xác phù hợp, sẽ có thể làm cho nàng hồi sinh. Vì thế hắn đã thí nghiệm rất nhiều. Cho dù là khi sắp bước vào điểm cuối của cuộc đời, hắn vẫn không ngừng cố gắng điều phối bí phương.
Kế tiếp chính là một đống lớn số liệu thí nghiệm. Sở Vân thấy được những thứ này lập tức hãi hùng khiếp vía, nghẹn họng trân trối nhìn. Những thí nghiệm này đều hao phía đại lượng thiên tài địa bảo, các loại yêu vật. Thậm chí ngay cả yêu vật tuyệt phẩm, Linh Yêu cũng đều bị hắn lôi ra thí nghiệm.
– Quá điên cuồng rồi…
Sở Vân đối với Thổ Hành Thần Sưu lại có thêm một tầng nhận thức mới.
– Ai, bảo vật lấy được bên trong Hỏa Đức Cung cũng đã tiêu hao gần hết. Lúc cuối đời, vẫn chưa thể tìm được phương pháp triệu hồi hồn phách của ái thê.
Thập niên sinh tử lưỡng mang mang.
Bất tự lượng, tự nan vong.
Thiên lý cô phần, vô xử thoại thê lương.
Tung sử tương phùng ứng bất thức, trần mãn diện, tấn như sương.
Dạ lai u mộng hốt hoàn hương.
Tiểu hiên song, chính sơ trang.
Tương cố vô ngôn, duy hữu lệ thiên hành.
Liệu đắc niên niên tràng đoạn xử, minh nguyệt dạ, đoản tùng cương.
(Chú thích: Đây là bài Giang Thành Tử của Tô Thức, lời việt:
Mười năm cách biệt muôn trùng.
Dù không cố nhớ nhưng lòng chẳng quên.
Làm sao tỏ cạn nỗi niềm.
Nàng nơi ngàn dặm cỏ mềm mộ xanh.
Thiên thu xa cách không đành.
Nàng nơi chốn ấy một mình thê lương.
Thân ta đã nhuốm bụi đường.
Tóc ta đã nhuộm gió sương mất rồi.
Gặp nhau còn được nữa thôi.
Chắc gì đã nhận ra người ngày xưa.
Ta về quê cũ trong mơ.
Thấy nàng ngồi đó vẫn chờ bên hiên.
Điểm trang nàng vẫn cười hiền.
Nhìn nhau không nói lặng yên bên giường.
Nàng ơi có thấu đoạn trường.
Đêm nay trăng sáng đồi sương với tùng.
Mười năm cách biệt muôn trùng, quá bi thiết, thê lương rồi. Thổ Hành Thần Sưu vì ái thê, cực khổ hơn mười năm, kết cục cuối cùng vẫn chỉ là thất bại. Một đời anh hùng, lại gục ngã tại nơi này, không người biết đến.
– Có lẽ tử vong đối với hắn mới chính là lựa chọn tốt nhất, là giải thoát, cũng là một niềm hy vọng mới.
Sở Vân thở dài một tiếng, hình tượng Thổ Hành Thần Sưu trong nội tâm hắn lập tức lại trở nên đầy đặn. Sau lưng mỗi vị cương giả, đều có bóng dáng của một cố sự mười phần đặc sắc, tràn ngập yêu, hận, tình, cừu. Nội dung cuối cùng, đề cập đến mấy thứ đồ vật mà Thổ Hành Thần Sưu lưu lại ở chỗ này cho người hữu duyên. Cần ngọc giản ở trong tay mới có thể mở ra. Sở Vân lấy ngọc giản cắm vào cái lỗ được khảm dưới vương tọa, một cái hộp bằng ngọc, lập tức xuất hiện. Trong hộp ngọc có ba đồ vật. Một cái ngọc giản, một kiện Tiểu Yêu binh, một quả trứng yêu thú.
– Chẳng lẽ quả trứng yêu thú này chính là trứng của Tầm Bảo Thử sao?
Ánh mắt Sở Vân lập tức bị quả trứng yêu thú hấp dẫn, tim đập loạn xạ. Nâng quả trứng lên, nhưng lại không nghiên cứu được gì.
Hắn buông quả trứng yêu thú xuống, cầm lấy Tiểu Yêu binh, nhưng cảm thấy rất kỳ quái. Cái yêu binh quyển trục này, tư chất hạ đẳng, chỉ là cấp số Tiểu Yêu, bị đạo pháp phong ấn bảo tồn. Đồ vật như thế này, không ngờ Thổ Hành Thần Sưu nhìn trúng, lại còn cất giấu, lưu lại cho người kế thừa. Thổ Hành Thần Sưu không hổ là cao nhân từ mười vạn năm trước, truyền thừa lưu lại, khiến cho Sở Vân không tìm hiểu được thứ gì.