Đóa Phỉ cho rằng cô ta không gả chồng mà ở bên ngoài thành lập một thế lực mới là có thể thoát khỏi số phận làm con rối ư? Thậm chí còn vọng tưởng được làm nữ hoàng, nhưng sự thật đơn giản như cô ta nghĩ thì tốt rồi.
Cho dù Cáp Nhĩ Nặc Tư Mạn bệ hạ có con trai, thì người kế thừa vị trí thành chủ trong tương lai cũng chưa chắc đã là người mang huyết mạch của Nặc Tư Mạn. Đáng tiếc điều này Nặc Tư Mạn bệ hạ biết rất rõ, mà công chúa của ông ta thì lại hoàn toàn không biết cái gì cả.
Diệp Hách không nghĩ Đóa Phỉ có thể làm được trò trống gì, đây cũng là nguyên nhân mà ông ta không tỏ rõ quan điểm của mình đối với chuyện này.
…
Trong nội thành Cửu Nguyên.
Đông Sinh phụ trách đưa tin nhanh chóng chạy như bay xuống từ đầu tường, vọt vào căn phòng ở phía đông nam sảnh nghị sự, nơi đó Mặc đại gọi nó là sở quân đội.
“Tranh đại nhân, Cửu Phong đại nhân đã trở lại!”
Tranh đang nói chuyện với Ô Thần, nghe vậy liền ngẩng đầu, hai mắt của anh có chút thâm quần, anh đã rất nhiều ngày không ngủ yên giấc rồi: “Chỉ có Cửu Phong thôi?”
Tranh hỏi như vậy là bởi vì Cửu Phong đại nhân đã sớm trở về Cửu Nguyên vài bận, nó thường xuyên bay tới bay lui trên không trung, có khi còn đáp xuống tìm nhãi con Thiết Bối Long chơi đùa, mới đầu khi người Cửu Nguyên nhìn thấy Cửu Phong thì rất vui mừng, còn tưởng thủ lĩnh và tư tế đã trở về, ai ngờ lại không phải.
Thẳng đến lúc Mãnh trở về mới biết, hóa ra Cửu Phong đại nhân hộ tống một nhóm nô lệ về, người ta chẳng qua chỉ là không kiên nhẫn bay chậm như rùa theo con thuyền, nên mới bay về vùng đất nằm giữa lưu vực con sông lớn và Cửu Nguyên chơi.
Thuyền đi rất chậm, lúc Mãnh đến, những con thuyền đó chỉ mới đi được một phần tư lộ trình.
Mà khi Mãnh rời đi cho tới hôm nay Cửu Phong trở về, mới qua chưa được mười ba ngày. Lúc Tranh hỏi cũng không ôm hy vọng gì, bởi vì cửa khẩu của con sông lớn cho tới giờ vẫn không thấy tin tức về thuyền nô lệ truyền đến, Cửu Phong đại nhân đương nhiên cũng sẽ không trở về chỗ của bọn Nguyên Chiến.
Nhưng Tranh nào nghĩ đến, Cửu Phong đại nhân bay qua bay lại đã nhiều ngày, thấy không có nguy hiểm gì nên mới mất kiên nhẫn, không hộ tống mấy con thuyền đó nữa, mà cứ thế bay về chỗ Nghiêm Mặc.
Ô Thần cũng nhìn về phía Đông Sinh đầy hy vọng.
Đông Sinh vội vàng trả lời: “Ặc, Cửu Phong đại nhân bay quá nhanh, bay về phía nam.”
Vậy là Nguyên Chiến và Mặc đại vẫn chưa trở về, nếu không Cửu Phong sẽ vào thành trước chứ không phải bay về thánh địa phía nam.
Ô Thần thở dài một hơi.
Tranh mím môi nghĩ thầm, quả nhiên vẫn còn là trẻ con.
Bởi vì ở phía nam có hồ nước mặn, có sào huyệt của Cửu Phong đại nhân, hơn nữa thủ lĩnh và tư tế đại nhân đều không muốn cho ai tới phía nam, nên hiện người Cửu Nguyên đều tự động xem vùng đất ở phía nam là thánh địa.
Bọn họ lấy cái cớ này để ngăn cả sứ giả Tam Thành đi qua bên đó, nói rằng nơi đó là thánh địa Cửu Nguyên, chỉ khi được cho phép mới có thể tới, nếu không thì là đối địch với Cửu Nguyên.
“Ở cửa khẩu sông lớn có tin tức mới không?”
“Không có.” Đông Sinh lắc đầu: “Không thấy ai đốt khói báo động.”
Khói báo động (lang yên) không phải dùng phân của sói để đốt, là do Mặc đại quen gọi như vậy, nên mọi người cũng gọi theo, hơn nữa bầy sói cũng là kẻ địch trọng điểm mà bọn họ cần phải phòng thủ, vì khi nhìn thấy bầy sói, mọi người sẽ nhóm lửa tạo khói để báo hiệu, vì vậy bọn họ nhanh chóng tiếp thu cách nói ‘khói báo động’ này.
“Tiếp tục chú ý quan sát.”
“Vâng!”
Trước khi Đông Sinh rời đi, Tranh dặn cậu ta dẫn vài chiến sĩ thủ lĩnh ra ngoại thành đi săn, Hào đến mời bọn họ.
Ô Thần y như ông cụ non, viết viết vẽ vẽ cái gì đó trên phiến đá, rồi chỉ vào nói: “Tranh đại, nơi này gần cửa thành tây của chúng ta, tuyệt đối không thể để đám nô lệ mà bộ lạc Đóa Phỉ đưa tới xây nhà ở chỗ này.”
“Anh biết. Nhưng với tình hình trước mắt, thủ lĩnh và tư tế đại nhân đều không có ở nhà, hai tên chiến sĩ bên cạnh sứ giả Tam Thành đều cực kỳ lợi hại, toàn bộ người của chúng ta chưa chắc gì đã đánh thắng được bọn chúng, người cá cũng không thể tùy ý đuổi bọn chúng đi, nhóc nói xem, dưới loại tình huống này chúng ta phải làm như thế nào?”
Ô Thần trầm ngâm, nó biết Tranh đang khảo nghiệm nó, đồng thời cũng là đang hỏi ý kiến của nó, tuy nó còn nhỏ, nhưng thân là đệ tử tư tế, ở tầng lớp lãnh đạo cũng có một vị trí nhỏ cho nó, những người khác cũng không vì nó nhỏ tuổi mà xem thường.
“Nói thực ra em không biết nên làm như thế nào, nhưng nếu có sư phụ em ở đây, ngài ấy nhất định sẽ không cho đám nô lệ mà Đóa Phỉ đưa tới xây nhà cho sứ giả Tam Thành đâu.”
“Ý của nhóc là muốn cho những nô lệ đó vào thành?”
Ô Thần do dự một chút, gật đầu.
“Nhưng nếu bên trong có gian tế thì sao? Nếu trong những kẻ đó có chiến sĩ của Đóa Phỉ hay thậm chí là chiến sĩ của Tam Thành, chờ khi chúng tiến vào, phát hiện ra thủ lĩnh và tư tế của chúng ta đều không có ở đây, muốn nhân cơ hội chiếm lĩnh thành Cửu Nguyên của chúng ta thì sao?”
“Vậy thì, chúng ta bán những nô lệ đó cho sứ giả Tam Thành? Hoặc là thu phí dừng chân, phí mướn nô lệ với mướn đất của bọn họ?”
Tranh cười to, thật không hổ là đệ tử do một tay tư tế đại nhân bọn họ dạy nên: “Chờ những người khác tới, nhóc nói suy nghĩ của mình ra cho bọn họ đi.”
Ô Thần trông có vẻ như rất bình tĩnh, nhưng kỳ thật vẫn còn hơi ngại ngùng: “Tranh đại, ý anh là phương pháp này có thể ư?”
“Không thể đánh, thì dùng cái lý do này để kéo dài thời gian.”
Ô Thần chép miệng, lớn mật nói: “Tranh đại, vậy anh cảm thấy nếu chúng ta nói với tộc Người Cá và người lùn, chỉ cần bọn họ cùng ra mặt, thì dù chiếm được bao nhiêu lợi ích từ sứ giả Tam Thành, tất cả sẽ chia đều cho bọn họ, để bọn họ cùng chúng ta đàm phán với sứ giả Tam Thành, được không?”
Tranh vỗ vỗ đầu nó khen: “Suy nghĩ của nhóc rất tốt, nhưng trước mắt vẫn chưa thể dùng, nhóc quên Mặc đại đã nói người lùn và người cá là khách sao? Cậu ấy chỉ xem hồ Thanh Uyên là địa bàn của người cá, còn người lùn là kẻ mắc nợ, ở nhờ, nếu bây giờ chúng ta nói như vậy với bọn họ, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào đây?”
Ô Thần a một tiếng, đỏ mặt: “Bọn họ cũng sẽ xem mình là chủ nhân Cửu Nguyên.”
“Đúng vậy. Cho nên khi chưa đến bước đường cùng, chúng ta tuyệt đối không thể dễ dàng chia sẻ lợi ích thuộc về mình cho người khác, nhớ kỹ chưa?”
“Vâng!” Ô Thần ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Cảm ơn anh, Tranh đại.”
Khi những người có chức trách trong bộ phận lãnh đạo Cửu Nguyên lại lần nữa họp bàn thảo luận làm thế nào để đối phó với sứ giả Tam Thành, thì Nghiêm Mặc đã tiến vào nơi truyền thừa của tộc Luyện Cốt, bắt đầu mân mê bốn con Cốt Điểu kia.
Thời gian học tập lúc trước hắn không hề lãng phí, cộng thêm việc có thể hỏi han Tán Bố, hắn đã hiểu kha khá cách khởi động và sử dụng Cốt Điểu.
Theo như lời Tán Bố nói, bốn con Cốt Điểu này đều là cấp chín, vào thời của bọn họ, loài chim này là loài chim lớn nhất chỉ xếp sau Côn Bằng mặt người, nhưng loài chim khổng lồ này không có cá thể nào tiến hóa lên mức sinh vật có trí tuệ, cơ mà năng lực bẩm sinh của chúng nó lại cực kỳ lợi hại, đến khi thành niên, cơ hồ như tự động có được lực công kích của chiến sĩ cấp chín.
Chúng nó có tên là chim lửa khổng lồ, có một đôi cánh xương bằng da màng và một cái bụng cực lớn, miệng còn có thể phun lửa.
Loài chim này khi còn sống không thể thu nhỏ, nhưng khi tộc Luyện Cốt lấy thi thể hoàn chỉnh của chúng nó để luyện chế thì tăng thêm cho chúng nó chức năng thu nhỏ thể tích.
Muốn mở ra năng lực tấn công của con rối chim lửa khổng lồ này, đương nhiên cần phải có nguyên tinh cấp chín.
Nhưng Nghiêm Mặc không nỡ xài, hắn quyết định dùng nguyên tinh cấp năm. Tán Bố nói, nguyên tinh cấp năm có thể khởi động, chỉ là không thể sử dụng năng lực mà nó có thôi.
Tạm thời hắn cũng không cần con rối chim lửa khổng lồ phát huy hết thực lực của nó, chỉ cần nó có thể chở người là được.
Trước kia người tộc Luyện Cốt dùng bụng chim lửa khổng lồ để chuyên chở hàng hóa và người, con rối chim lửa khổng lồ có thể xem như một chiếc máy bay vận tải.
Chim lửa khổng lồ không có tốc độ nhanh bằng Cửu Phong, nhưng vẫn nhanh hơn đi thuyền ngược dòng nhiều, hơn nữa chỉ cần không có công kích trên không, độ an toàn cũng sẽ cao hơn khi đi lại trên mặt nước.
Cốt Điểu không thể tùy tiện mang ra ngoài, lần này Nghiêm Mặc trở về chính là muốn đánh vào khảo nghiệm cấp năm.
Bởi vì Tán Bố nói với hắn, phần thưởng của khảo nghiệm cấp năm chính là được tùy ý lựa chọn một loại cốt khí có trong đại sảnh truyền thừa, chỉ cần khắc dấu ấn tinh thần lực thành công là có thể mang đi.
Nghiêm Mặc ngồi ở nơi truyền thừa năm ngày, hắn qua được bài kiểm tra cấp năm của tộc Luyện Cốt, đồng thời cũng bởi vì khắc dấu ấn tinh thần lực lên Cốt Điểu mà đột phá cấp năm, thăng lên làm chiến sĩ thần huyết cấp sáu.
Việc khắc dấu ấn tinh thần lực lên con rối chim lửa khổng lồ cấp chín không hề dễ dàng, muốn khắc dấu ấn lên con rối cấp chín cần phải có tinh thần lực cực cao, tinh thần lực khi vừa mới thăng lên cấp sáu cũng chỉ là vừa đủ mà thôi, điểm khó nhất chính là xóa đi tinh thần lực còn bám trên người Cốt Điểu.
Nghiêm Mặc không để Vu Quả ra tay, thứ nhất là vì hắn muốn khiêu chiến bản thân, thứ hai là từ sau khi tinh thần lực của hắn đột phá đến cấp năm, hắn liền phát hiện ra trong nơi truyền thừa còn có một cổ tinh thần lực cực kỳ cường đại, ngay cả Vu Quả cũng không dám thòm thèm cổ tinh thần lực này, sau khi tiến vào nơi truyền thừa nó trở nên cực kỳ ngoan ngoãn, nên hắn cũng không dám gian lận ngay trước mặt cổ sức mạnh đó.
Lại tốn thêm hai ngày, cuối cùng cũng xóa sạch những mảnh vụn tinh thần lực còn bám trên người Cốt Điểu, đồng thời khắc ấn ký của mình lên, đến đây, hắn mới có thể sử dụng con rối chim lửa khổng lồ này.
Nghiêm Mặc mang Cốt Điểu ra khỏi nơi truyền thừa, sau khi ra đến bờ hồ nước mặn thì dùng một viên nguyên tinh cấp năm để khởi động nó.
Cửu Phong thấy hắn chui ra khỏi lòng đất, lập tức bay qua vây quanh hắn, lượn tới lượn lui, nó thấy rất hứng thú đối với con Cốt Điểu, còn muốn mổ thử mấy cái, nhưng bị Nghiêm Mặc nhanh tay ngăn lại.
“Tổ tông của tôi ơi, cái này không thể cho mày mổ chơi được, tao còn phải dựa vào nó mà đưa toàn bộ con dân của mày về đấy.”
“Kiệt! Xương cũng có thể bay?” Cửu Phong rất tò mò, thu nhỏ lại nhảy tới nhảy lui trên người Cốt Điểu.
Nghiêm Mặc cũng cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng Cửu Phong vô cùng tò mò đối với nơi truyền thừa dưới lòng đất, nhưng thấy hắn đi vào thì lại không vào theo.
“Mày biết dưới tổ của mày có một chỗ như vậy không?”
“Kiệt! Trước kia không biết, giờ thì biết rồi.”
“Vậy mày không tò mò sao? Không muốn xuống chơi à?”
Cửu Phong nghiêng đầu, cặp mắt phượng khôn khéo hiện lên một tia nghi hoặc: “Khặc khặc, không thể vào, muốn vào, nhưng không thể vào. Mặc, dưới đó có cái gì vậy?”
Nghiêm Mặc nghĩ cái này chắc có liên quan đến truyền thừa của Côn Bằng mặt người, hắn liền giải thích chuyện về truyền thừa tộc Luyện Cốt cho Cửu Phong nghe, hắn không muốn giấu Cửu Phong.
Cửu Phong nghe kể bên dưới toàn xương là xương, tức khắc mất hết hứng thú, lại thúc giục hắn: “Chẳng phải cậu nói con Cốt Điểu này có thể bay sao? Vậy làm nó bay đi, mau mau! Ta muốn xem nó có thể lớn tới cỡ nào, có bự như ta không.”
Nghiêm Mặc cười, Tán Bố nói với hắn bụng của một con rối chim lửa khổng lồ thành niên có thể chưa được bao nhiêu người, nhưng hắn vẫn muốn xem thử xem rốt cuộc con Cốt Điểu này to đến mức nào.
Sử dụng dấu ấn tinh thần lực, Nghiêm Mặc ra lệnh cho Cốt Điểu: “Tới đây, biến ra kích cỡ lớn nhất cho tao!”