Nói xong, cô liền buông anh ra, định cúi người để tháo dây giày cho anh thì bất thình lình, thân thể anh nghiêng ngả, khuỵu xuống. Cố Lan San chỉ có thể gắng chống đỡ, nói thầm một câu, “Sao lại uống nhiều như vậy?”
Thịnh Thế vừa nghe lời cô nói, anh liền đưa cả sức nặng thân thể đè lên người cô. Cô chịu không nổi, nhíu nhíu mày, cả người nghiêng tới nghiêng lui. Tài xế thấy vậy, vội vàng vươn tay đỡ Thịnh Thế.
Cố Lan San cười cười với tài xế, “Cảm ơn anh. Anh đỡ anh ấy giúp tôi, tôi thay giầy cho anh ấy.”
Thịnh Thế thấy Cố Lan San cười đến rạng rỡ.
Đúng lúc Cố Lan San định buông anh ra, anh liền hung hăng gạt tay khỏi người tài xế, quát anh ta một câu, “Vợ của tôi đang ở đây, không cần anh xen vào chuyện của người khác!”
Tài xế sợ đến mức run rẩy cả người, theo bản năng lùi lại phía sau rồi rời khỏi.
Thịnh Thế lảo đảo, dựa vào người Cố Lan San, toàn bộ sức nặng đặt lên vai cô. Cô cố đỡ anh, nhìn mặt đất sạch bong rồi cắn chặt răng, suy nghĩ. Định bụng đỡ anh lên lầu, nào ngờ anh lại dựa vào gương, sống chết cũng DIENanlequydon không chịu đi. Cố Lan San nhíu mày, trừng mắ với anh, nói, “Lên lầu ngủ!”
Thịnh Thế nghiêng cả người đã say khướt rồi nhìn cô, “Còn chưa cởi giày mà… Giày bẩn lắm, bước vào nhà sẽ có nhiều vi khuẩn đó!”
Cố Lan San nói, “Vậy anh đứng cho vững vào, tôi giúp anh thay giày!”
Thịnh Thế không hé răng.
Cố Lan San vừa buông anh ra, anh lại ngã vào người cô lần nữa.
Cô vội đưa tay ra để đỡ lấy anh, “Tự anh thay giày đi!”