Một vài ma ma cùng nha hoàn có tuổi nhanh chóng tiến lên tách hai nhân vật chính không biết xấu hổ nào đó ra.
Lúc ma ma và nha hoàn chạm vào hai người, nam nhân bên trên liên tục giãy giụa phản kháng, điên cuồng giữ chặt cơ thể nữ tử mà chuyển động phần hông, phóng xuất ra mầm mống của chính bản thân mình rồi mới xụi lơ buông nữ tử đó ra, đám ma ma và nha hoàn nhân thời cơ đó mới tách hai người ra được.
Ma ma thân cận bên cạnh trưởng công chúa không nhìn được khung cảnh bẩn thỉu *** loạn như vậy liền sai nha hoàn phủ lên cho hai người một lớp áo ngoài, lúc bấy giờ mới ngăn lại được một chút sự chán ghét trong lòng Hưng Mị Lung.
Hai người bị tách ra cũng không còn điên cuồng như vừa rồi, có chút yên lặng mà cúi gằm mặt xuống đất. Nữ tử run rẩy quỳ trên mặt đất bẩn ôm chặt lấy áo ngoài, đầu cúi thật thấp không dám ngước lên.
“Ngẩng đầu lên cho bổn cung!” Hưng Mị Lung dùng giọng nói uy nghiêm lạnh lẽo ra lệnh.
Nha hoàn giữ hai người không thấy họ có động tác gì liền cứng rắn ép hai người ngẩng mặt lên, vừa nhìn thấy dung mạo của nhân vật chính, mọi người liền hút khí, cảm thấy thật sự không thể tin nổi.
“Thật không thể ngờ người Hàn gia lại làm chuyện như vậy!”
“Đúng là không thể tin nổi mà! Thiên Nữ người người kính ngưỡng truy phong vậy mà lại dan díu với nam nhân ngay phủ nội của người khác!”
“Nghe tiếng rên rỉ của ả ta lúc nãy, hẳn là không phải lần đầu tiên đâu nha!”
“Nhưng phải nói chứ, cơ thể đó đúng là đẹp thật, ngay cả đại hoa khôi đầu bảng của Mỹ Nhân lầu cũng không bằng đâu, ha ha ha!”
“Người Hàn gia cũng thật biết cách chơi a! Thật kích con mẹ nó thích!”
Những lời nghị luận châm chọc khinh thường vang lên liên tiếp, Hàn Ân Ý tóc tai lộn xộn, cả người trần trụi khoác một kiện áo choàng mỏng không che được bao nhiêu cơ thể, cả người run rẩy, đầu óc trống rỗng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Vốn dĩ ả ta đang ngồi ở trên giường nguyền rủa Kỷ Quyên ra ngoài đường bị đạo tặc nhắm trúng mất hết danh tiết, cả người chỉ có thể xuất gia làm ni cô không được ai yêu thương, vậy mà chẳng hiểu sao hai mắt nặng trĩu rồi cứ thể ngủ say, đến lúc mở mắt ra đã thấy một nam nhân đang đè trên người ả.
Cơ thể ả lúc đó rất rất nóng, không thể tự kiềm chế được hành động của chính bản thân mình, ngay khi được nam nhân kia chạm vào liền không không nhịn được mà muốn nhiều hơn, cứ như vậy mà quấn lấy gã ta đòi hỏi, mà nam nhân kia cũng không hề có ý dừng lại, trực tiếp tiến lên điên cuồng chiếm đoạt ả.
Cả một quá trình đó ả không thể nhìn rõ mặt nam nhân kia, đến bây giờ, khi bị người khác bắt ép ngẩng đầu lên mới nhìn rõ được dung mạo đối phương, nhưng khi vừa nhìn thấy, cả người như rơi xuống hầm băng lạnh ngắt không chút nhiệt độ, cảm thấy cả thế giới chao đảo không nơi dung thân.
Không thể nào! Tại sao lại là đại ca? Tại sao Hàn Trịnh lại có thể xuất hiện ở đây? Tại sao đại ca lại làm thế với nàng?!
Hàn Ân Ý điên cuồng kêu gào trong lòng, hai mắt trợn tròn không tin nổi, nước mắt lăn dài trên má. So với việc lỡ trao thân cho một nam nhân xa lạ, thì việc hai người dan díu với nhau càng khiến ả thêm tuyệt vọng tới cùng cực.
Mà Hàn Trịnh lúc này, từ khi bắt đầu tới khi kết thúc đều cực kỳ thanh tỉnh.
Gã vốn đang ở trong Tể tướng phủ, sau khi ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt liền mất đi ý thức, lúc tỉnh dậy đã nhìn thấy Hàn Ân Ý cơ thể lõa lồ nằm trên người gã, mà cả người gã cũng chẳng có mảnh vải che thân.
Biết tình cảnh hiện tại không ổn, Hàn Trịnh ngay lập tức muốn thoát ly nơi này tránh tổn hại danh tiết muội muội, lại không ngờ trong cơ thể dâng lên một loại ham muốn không kiềm chế được, giống như một dã thú trong thời kỳ động dục, thôi thúc gã phải nhanh chóng chiếm hữu lấy thú cái nằm ngay trên người mình.
Đã từ rất lâu rồi, Hàn Trịnh hiểu được tâm ý của chính mình, gã vẫn luôn không coi Hàn Ân Ý là muội muội mà yêu thương nuông chiều, gã ôm tâm tư bẩn thỉu đáng khinh với muội muội ruột của bản thân.
Giữa cám dỗ của ham muốn cùng tâm ý chôn sâu trong lòng, Hàn Trịnh liền thuận lý thành chương mà chiếm đoạt thân muội gã yêu thương mong ước, cho đến khi bị phát hiện, cũng chưa từng hối hận qua dù chỉ một lần.
“Hay cho một đôi huynh muội thân thiết, vậy mà lại dám làm chuyện đồi phong bại tục, loạn luân không có tiết tháo ngay trong phủ của bổn cung!” Trưởng công chúa Hưng Mị Lung chỉ tay về phía hai người, giọng nói lạnh lùng đè nén lửa giận.
“Thật đúng là không để vương pháp quốc gia vào trong mắt! Người đâu, giam hai kẻ đê tiện gian phu *** phụ này vào nhà chứa củi, canh chừng cẩn thẩn không được để chúng trốn thoát, bổn cung phải vào cung và bẩm báo chuyện này với hoàng thượng, để người xét xử!”
“Không… không, nương nương, người không thể làm như vậy!” Hàn Ân Ý khàn giọng kêu gào, lại bị hai nha hoàn vô tình lôi đi, cũng không quan tâm ả có bị lộ hàng hay không.