Sắc mặt Lý Mục Thư tức thì buông lỏng.
“Gia quyến đã an bài xong. Vì thế ta quay lại đây. Lý Mục Thư ta già rồi, vốn chẳng sống được bao lâu nữa, sao lại phải sợ chứ. Không bằng ta phụng bồi Tấn vương điện hạ nhìn kết quả cuối cùng.”
Tấn vương chỉ nắm chặt tay sư phụ mình, không nói thêm lời nào.
Xe ngựa đã vào nội cung. Lúc đến Ngự thư phòng diện thánh, Lý Mục Thư và Tấn vương cùng tiến vào. Đây là yêu cầu của Hoàng đế.
Sau long án, lão Hoàng đế hiếm khi thấy tinh thần thật tốt như vậy, lúc này đang múa bút viết gì đó.
Tấn vương và Lý Mục Thư nhìn nhau, cùng khom người hành lễ.
“Thần Lý Mục Thư.” “Nhi thần Dương Hạo.”
“Bái kiến bệ hạ!” “Bái kiến phụ hoàng!”
Lão Hoàng Đế ngẩng đầu nhìn bọn họ, một hồi lâu không lộ vẻ gì… Đợi hai người nóng lưng, lão mới cười “Ha ha” một tiếng nhưng cũng không nói chuyện, chỉ tiếp tục viết gì đó.
Đợi viết xong, lão nhìn Lý công công bên cạnh. Lão thái giám hiểu ý, lấy ngọc tỷ đang đặt trên vải lụa vàng.
“Hạo nhi, màn kịch đau khổ này của con cũng vất vả rồi!”
Tấn vương vẫn khom người chắp tay, nghe xong thì trong lòng bàn tay đều đổ mồ hôi.
“Nhi, nhi thần. . .”
“Được rồi, cầm lấy đi.”
Nguyên Đức Đế nói với lão thái giám bên cạnh. Lão thái giám cầm lấy tấm vải lụa vàng trên bàn, sau đó dâng lên cho Tấn vương.
Tấn vương nhìn phụ hoàng của mình, lại nhìn lão thái giám, cẩn thận tiếp nhận đạo thánh chỉ này.
Nội dung phía trên cũng không biết sẽ khiến cho gã mất mát hay mừng rỡ.
“Như thế nào? Mất hứng?”
“Nhi thần không dám. . . Nhi thần, rất là vui mừng. . .”
“A. . . Vậy là tốt rồi, đi đi, các ngươi ưu sầu không phải vì cái này sao? Đi ra ngoài mà cười, biết không?”
Lão Hoàng Đế cười cười, phất tay.
Tấn vương và Lý Mục Thư liếc nhau, hít sâu một hơi, rồi lần nữa hành lễ.
“Nhi thần cáo lui!” “Thần cáo lui!”
Nhìn thấy Tấn vương và Lý Mục Thư rời đi, Nguyên Đức Đế thu liễm nụ cười, ném bút lông sói trong tay xuống đất.
“Bịch~” một tiếng, tiếng ngà voi va chạm với mặt đất giống như đánh vào lòng lão thái giám, khiến tim lão đập mạnh không ngừng.
“Lý Tư Triết.”
“Có lão nô!”
Lão Hoàng đế quay đầu nhìn lão thái giám, rồi lại nhìn cây bút rớt trên mặt đất.
“Hạo nhi đối xử với Lý Mục Thư không tệ. Lão cũng trung tâm, cam nguyện chịu chết vì Hạo nhi… Ngươi nói xem, Hạo nhi nỗ lực như vậy, có phải Cô quá tuyệt tình không?”
“Lão, lão nô không dám nói bừa! Trong lòng bệ hạ đều đã có quyết định!”
“Ha ha. . . Ha ha ha ha. . . Đúng vậy, đều đã có quyết định. Lúc trước cũng là quyết định chặt đứt Tiên duyên. Xem ra quả nhân có quyết định nhưng chưa chắc đã đúng…”
Lão thái giám sợ tới mức quỳ rạp trên mặt đất.
“Bệ hạ! Lão nô tuyệt không có ý này, lão nô tuyệt không có ý này!”
Lão Hoàng Đế nhìn lão thái giám trên mặt đất, âm thanh lạnh lùng nói.
“Đứng lên.”
“Vâng!”
“Lặng lẽ tung tin nói trên thánh chỉ Cô vừa đưa cho Tấn vương có nội dung chiếu thư truyền ngôi. Đúng rồi, chờ những người kia truyền tin xong, tiễn bọn chúng lên đường.”
“Vâng!”
Lão thái giám nuốt ngụm nước miếng, lĩnh chỉ rời đi.
Giờ phút này, Tấn vương và Lý Mục Thư đi trong cung, trong tay cầm đạo thánh chỉ kia.
Nếu phụ hoàng đã nói y cười thì trên đường trở về, Tấn vương đều cười rất tươi, hoặc là đáy lòng thật sự đang cười.
Tuy nội dung trên thánh chỉ là truyền ngôi cho Ngô vương, sau đó bảo vệ tính mạng của y nhưng câu nói cuối cùng của phụ hoàng trong Ngự thư phòng lại có chút đặc biệt. Thậm chí, có thể giúp Tấn vương giảm bớt một vài sự an bài khác.
…
Ngô vương phủ, tuy Ngô vương Dương Khánh rất để ý chuyện Tấn vương vào cung nhưng cũng chẳng rối loạn chút nào.
Ngoại trừ bốn vị đại thần có mặt trong quý phủ từ trước, lúc này còn có một vị khách đặc thù cũng đang tới.
Trong phòng khách của vương phủ, Ngô vương tâm trạng không yên đang nghe đám người nói chuyện và phản bác lẫn nhau về vấn đề Lý Mục Thư và Tấn vương vào cung.
“Điện hạ ~~~ Điện hạ ~~~ “
Có người hầu lớn tiếng hét, chạy từ bên ngoài vào. Thanh âm này vô thức khiến cho đám người trong sảnh nhảy dựng.
“Điện hạ, trong nội cung có mấy chỗ đều truyền đến tin gấp!”
Với tình thế ngày hôm nay, Ngô vương đã cực ít liên hệ với tai mắt trong cung, trừ phi chuyện quan trọng đến một mức độ nào đó.
Ngô vương lập tức đứng dậy, tự mình nhìn mấy trang giấy đầu tiên.
Càng xem, sắc mặt càng trắng bệch. Y xem thật lâu mà không nói gì. Đợi đến lúc tờ giấy được truyền cho mọi người, trong phòng khách trở nên lặng ngắt như tờ.
“Điện, điện hạ, chỉ nói có liên quan đến truyền ngôi… Có thể, chưa hẳn…”
“Chương đại nhân… Lão Tam đi ra từ Ngự thư phòng, đã cười suốt đường xuất cung…”
Ngô Vương xiết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào lòng bàn tay. Ánh mắt vô thần nhìn hoa viên ngoài phòng. Đúng lúc này, y nhìn thấy hạ nhân dẫn một vị lão giả râu dài, tiên phong đạo cốt đi vào.
Lão giả vừa bước vào trong sảnh, phát hiện Ngô vương và đám thần tử đều im lặng. Lão cảm thấy không hiểu sao lại có chút kinh hãi, nhưng vẫn vội vàng hành lễ.
“Lão phu Đỗ Trường Sinh, ra mắt Ngô vương điện hạ.”
Đây là một trong số ít những vị Thiên Sư còn ở lại Kinh thành, cũng là người có bản lĩnh được không ít vương công quý tộc công nhận. Bây giờ, Hoàng đế không hề chấp mê Trường Sinh thuật và Tiên đan nữa nên các Thiên Sư đã bị lạnh nhạt.
“Đỗ Thiên Sư, bổn vương nghe nói ngươi có khả năng xem khí, có thể nhìn thấy khí tượng của con người, biết được phúc hay họa đúng không?”
“Ách.. Lão phu quả thật có thể nhìn thấy một chút nhưng đạo hạnh của lão phu quá nhỏ bé, còn chẳng đáng nhắc đến với những cao nhân tiên đạo chính thức. Vả lại, khí tượng thiên biến vạn hóa. Khí tượng của mọi người từng thời kỳ cũng sẽ khác nhau…”
Ngô vương đang nhìn hoa viên, nghe vậy quay đầu nhìn lão.
“Thiên Sư thấy khí tượng của bổn vương như thế nào?”
Đỗ Trường Sinh vô thức nhìn Ngô vương, vận khí một chút pháp lực nhỏ để nhìn. Lão nhìn thấy khí tím trong đám sương mù xám, đen tối không rõ, lại có sấm sét luân chuyển.
“Điện hạ, giờ phút này… dường như trong lòng rối loạn. Tử vi khí của điện hạ cũng lộn xộn…”
“Tử vi khí?”
“Đúng vậy. Tử vi khí chính là thể hiện vận số Đế tinh, người có khí này có mệnh cách Đế vương!”
Ngô Vương nhẹ gật đầu.
“Vậy Đỗ Thiên Sư gặp Tấn vương chưa?Khí tượng của nó như thế nào?”
“Cái này…”
Đỗ Trường Sinh nhìn ánh mắt lạnh lẽo của Ngô vương, trong lòng phát lạnh, mở miệng nói.
“Tấn vương điện hạ cũng là hoàng tử, cũng có khí số Tử vi, nhưng còn lâu mới hưng vượng được như Ngô vương điện hạ!”
“Ha ha, thật sao?”
Ngô vương khẽ cười, quay người đi vào trong sảnh. Gã cầm bảo kiếm trên bàn. Động tác này khiến cho Đỗ Trường Sinh vô thức lui về cửa phòng.
May mà Đỗ Trường Sinh chỉ thấy Ngô vương lướt tay, lúc này có hạ nhân bên cạnh dẫn lão đi về bàn tiệc.
Chờ Đỗ Trường Sinh rời khỏi, lão thần bên cạnh lo lắng nói một câu.
“Điện hạ… Người…”
Ngô vương nhìn bầu trời ngoài phòng, vốn là nhắm hai mắt, sau hai nhịp hít thở rồi mới mở ra. Trong lòng gã rối loạn, bực bội đan xen vào nhau, há mồm nghiến răng nghiến lợi nói.
“Phái tất cả tử sĩ các phủ, chặn giết Tấn vương trên đường!”
“Đồng thời, truyền tin cho Chương Kiến Doanh, Nam quân, Bắc Huyền Doanh, chuẩn bị khởi binh… bức vua thoái vị!”