Nói đến đây nhãn thần An thúc trở nên nóng bỏng nhìn Hối Long Đài nói tiếp:
– Thiên Hà, kỳ thực bí hạp giấu trong tàng kinh lâu của Đồ thị mới là chí bảo tối quan trọng của Huyền Môn mà không phải là khôn long đan phách hay là Thăng Long Quyết. Trong ghi chép của Huyền Môn thì bản đồ Tàng Long Điện và Bích Uyên tổng đàn Huyền Môn mới là vật mà Nhật Tông bức thiết muốn có.
Trong lòng Vân Thiên Hà vô cùng kinh ngạc nguyên lai cái gì mà băng long đan phách, khôn long đan phách cũng không phải là chí bảo tối trọng yếu của Huyền Môn mà chí bảo chân chính lại là tấm bản đồ…người nào tung ra hỏa mù này thật là tuyệt diệu.
An thúc nói:
– Thiên Hà đây cũng là lần đầu tiên thúc tiến vào Tàng Long Điện bất quá hơn mười năm qua dưới sự dạy dỗ của phụ thân thúc đã ghi nhớ bản đồ sâu tận đáy lòng. Bây giờ thúc đưa cháu tiến nhập Tàng Long Điện và Tàng Long cấm địa cháu phải nhớ kĩ. Sau khi ra ngoài thúc sẽ hủy tấm bản đồ kia, còn tấm bản đồ là còn khiến cho người ta phải thấp thỏm bất an. Tổ tiên Đồ thị nhà cháu đã từng làm việc có hại với Huyền Môn nhưng lại cũng có đại ân đại đức với Huyền Môn, ân oán trung hòa lại là vừa hết. Vì vậy tổ tông chỉ để lại cho là cần ghi nhớ ân đức của Đồ gia.
Đột nhiên Vân Thiên Hà chợt nhớ đến việc Lâm Cận Hiên giải cứu mình và còn nhắc nhở nhảy xuống Long Hồ nên tò mò hỏi:
– An thúc, Lâm thị ở phía Nam có quan hệ thế nào với Huyền Môn? Vì sao lúc giúp cháu trốn đi lại một mực nhắc nhở cháu nhảy xuống Long Hồ?
An thúc vô cùng kinh ngạc nói:
– Lâm thị phía Nam? Thúc cũng không rõ bọn họ và Huyền Môn có quan hệ hay không. Phụ thân cũng không nói cho thúc biết. Bất quá lúc người đi đến tổng đàn Huyền Môn ở phía Nam đã cùng một lão phụ nhân xảy ra xung đột do lời nói không hợp nhau nên mới bị thương. Lúc đó phụ thân bắt đầu kết oán với Lâm Cận Hiên mà lão phụ nhân kia chính là mẫu thân của Lâm Cận Hiên. Thúc chỉ biết như vậy, sau này phụ thân cũng không kể thêm cho thúc điều gì.
Trong lòng Vân Thiên Hà suy đoán nhất định Lâm thị ở phía Nam có quan hệ với Huyền Môn huống hồ bọn họ và Tiêu thị ở Hải Châu quan hệ cũng thập phần mật thiết, bằng không Lâm Cận Hiên cũng không vô duyên vô cớ nhắc nhở mình nhảy xuống Long Hồ, mà trong Long Hồ lại có di chỉ của Huyền Môn.
Đúng lúc này trong bụng Vân Thiên Hà truyền đến tiếng kêu cắt đứt cuộc nói chuyện giữa hắn và An thúc, An thúc cười mỉm nói:
– Đói bụng rồi sao, cũng đã ba ngày khong ăn gì rồi, chúng ta cũng nên đi ăn thôi.
– Hả, đã ba ngày?
Vân Thiên Hà giật mình hỏi:
– An thúc, làm thế nào mà thúc biết là ba ngày, cháu chỉ nghĩ là mới có mấy canh giờ mà thôi.
An thúc chỉ lên đỉnh đầu nói:
– Cháu xem đồng hồ trên đỉnh đại điện. Khi kim đồng hồ chỉ về chính Nam nghĩa là đang giờ ngọ mà từ lúc chúng ta tiến và đáy hồ tìm kiếm hấp khí khẩu sau đó thông qua các cơ quan rồi đi đến đại điện cũng mất hơn mười một canh giờ vì vậy mà thúc có thể suy đoán được thời gian.
– Địa phương thần thánh như Tàng Long Điện mà cũng có phòng ăn sao?
Vân Thiên Hà ngạc nhiên hỏi.
An thúc dẫn Vân Thiên Hà đến bên cửa hông đại điện nói:
– Dù cho công lực có thâm hậu đến đâu thì cũng cần phải ăn chỉ khác nhau về thời gian ngắn dài chịu đói mà thôi. Tàng Long Điện chỉ có Huyền Môn chi chủ và tam đại trưởng lão là có thể tiến vào tu luyện. Mỗi lần bọn họ bế quan đều cần phải ăn uống vì vậy ở đây sẽ có thức ăn dự trữ, chúng ta cũng không cần lo lắng phải đói bụng.
Nói xong An thúc liền mở một cơ quan bên cửa hông đại điện, phía sau là một đình viện, An thúc dẫn Vân Thiên Hà đi từng phòng một nhìn qua một chút, phát hiện bên trong quả thật đã từng có người ở lại.
Đi qua hại cơ quan lúc này Vân Thiên Hà nhìn thấy một bể chứa, bên trong có rất nhiều cá đang bơi qua bơi lại.
Thấy tình cảnh này dạ dày Vân Thiên Hà lại kêu lên hưởng ứng, lập tức hắn và An thúc cùng bắt cá làm mấy món ăn.
Sau khi ăn uống no nê Vân Thiên Hà và An thúc lại tiếp tục thăm quan Tàng Long Điện thần kỳ.
Lần thứ hai trở lại chính điện An thúc lại dựa vào ấn tượng, sử dụng huyền lam ngọc mở ra một cơ quan, bên trong chính là phòng luyện công được bố trí theo kiểu mẫu cũng không có điểm gì kỳ lạ.
An thúc cũng không dừng lại chỗ này lâu, hình như An thúc đang muốn tìm kiếm cái gì. Vì vậy liền dùng huyền lam ngọc mở ra các phòng
Sau khi mở ra rất nhiều phòng cuối cùng hai người cũng đã tiến nhập sườn điện.
Sườn diện có điểm khác biệt, cũng có tượng long trên các trụ đá nhưng lại chỉ có tám cột, vị trí sắp xếp lại có điểm đặc biệt. Vân Thiên Hà có thể nhìn ra được một chút đầu mối.
Từ khi tiến vào sườn điện An thúc không ngừng tính toán phương vị và khoảng cách bố trí các cột trụ cuối cùng cũng tìm được vị trí thích hợp. An thúc liền đem huyền lam ngọc đặt lên một cây cột trụ ngay lập tức trên sườn điện lại chậm rãi trồi lên một thạch trụ nữa. An thúc lấy huyền lam ngọc ra rồi lại đặt lên thạch trụ. Lập tức trên thạch trụ phóng xuất ra một đạo quang mang, sau đó có một ngăn ngầm được mở ra.
Vân Thiên Hà chú ý trên thạch trụ có hai mặt kép, mặt trên bày ra một khối mã não lục ngọc bích, phía trên dày đặc văn tự, mặt dưới là một khối đạm lam ngọc bích, mặt trên cũng có rất nhiều văn tự còn có thêm cả đồ án và ký hiệu nữa.
An thúc lấy hai khối ngọc ra nhìn một chút liền đem mã não lục ngọc giao cho Vân Thiên Hà nói:
– Thiên Hà, trên này ghi lại huyền linh tụ phách trận, cách bày trận và phương pháp tu luyện. Cháu nhớ kĩ nội dung bên trên. Chờ cháu học xong khi ra ngoài cũng có thể tự mình bố trí huyền linh thường phách trận dùng để tu luyện linh phách lực rất có lợi với việc tu luyện võ đạo. Cháu phải biết rằng tu luyện một công pháp không chỉ thuần túy là tu luyện linh phách lực mà đây coi như là một pháp môn đặc biệt mượn ngoại lực tu luyện linh phách lực.