Cô muốn vùng vẫy nhưng không tài nào thoát ra nổi, đến khi cô cảm nhận được cúc áo trước ngực mình bung ra.
“Khương Tình.”
Giọng cô bén nhọn, cực kỳ gay gắt, bản thân cô ý thức được sự nguy hiểm của việc cứ tiếp tục như thế này.
Khương Tình lại không quan tâm, môi mỏng trằn trọc lưu luyến mà hôn, đầu lưỡi đảo qua khóe miệng mềm mại, nhẹ nhàng đẩy hàm răng ra, thăm dò vào trong, câu lấy ôn hương triền miên.
Soạt——
Nụ hôn dần dần trượt xuống cổ, những đoá hồng mai nở rộ kiều diễm trên làn da trắng nõn non mịn, hơi thở đứt quãng lại rất gấp, có chút ý loạn tình mê.
Hạ Nhi muốn phản kháng, nhưng môi Khương Tình vẫn tiếp tục lướt xuống phía dưới, hôn mút chiếc cổ trắng nõn của cô, dùng răng cắn nhẹ rồi lại dùng lưỡi liếm qua an ủi, da thịt cô xuất hiện một đám vệt đỏ hồng, bàn tay như ngọc tiến xuống với vào áo cô, cách một lớp áo bra mà nắm lấy bầu ngực trắng nõn no đủ của cô, dùng lực nắn bóp thành hình dạng bất đồng, lại dùng ngón tay móc lấy, kéo áo bra xuống, đầu nhũ hoa màu hồng phấn dưới sự ve vuốt cứng rắn dựng thẳng lên.
Khương Tình vừa thở dốc bên hõm cổ cô vừa dùng tay trái xoa nắn khiến toàn thân cô run rẩy lay động không ngừng, chốc chốc lại dùng lực nắm lấy đầu ngực cô kéo ra, xoay tròn, đè nén khiến nó ngày càng sưng đỏ mẫn cảm.
Hạ Nhi nghiến chặt răng, nhìn nữ nhân tuỳ hứng bừa bãi trên người mình, tham luyến đến độ mất đi lý trí, cô đè mạnh từng chữ:
“Đồ khốn kiếp. Tôi sẽ hận cô đến chết.”
Âm thanh đó rất nặng nề, cuối cùng cũng từ từ kéo được lý trí Khương Tình trở về, bàn tay trơn nhẵn như ngọc rút ra khỏi vạt áo cô, run rẩy đưa lên kéo tay áo đã trượt xuống đầu vai của cô.
Khương Tình chống lấy cô thở khẽ.
Hạ Nhi rất tức giận, cô nhấc chân lên đạp mạnh xuống chân Khương Tình, sau đó đẩy cả người Khương Tình ra, tay vung tới là một cái tát thật mạnh.
Âm thanh vang dội đồng thời cũng khiến bàn tay cô tê rần.
Khương Tình hơi ngước mắt lên nhìn cô.
Bên má trái hằn lên năm dấu tay đỏ rực, khoé môi tinh xảo cũng rướm máu, phá lệ nổi bật trên làn da trắng nõn như bạch ngọc.
Trong ánh mắt nâu sẫm kia là cả một biển lửa, hừng hực bốc cao, gần như nuốt chửng cả bầu trời.
Hạ Nhi bỗng phát hiện nữ nhân đối diện mình đang thở rất gấp, hơi thở cũng rất nóng.
Khương Tình nhìn cô, môi mỏng đỏ tươi màu máu hơi mím lại, mắt phượng như làn thu thuỷ, sáng như ánh sao, còn ẩn ẩn chứa sự sầu bi nhàn nhạt, đem đến sự kiều diễm vô hạn.
Hạ Nhi giật thót người vì một Khương Tình như vậy.
Khương Tình lúc này không nói gì, lại tiếp tục áp sát tới cô, chống tay lên tường, giam cô trong lồng ngực của mình, áp sát mặt mình vào mặt cô:
“Hạ Nhi, em nghĩ tôi là kẻ đã làm em tổn thương. Nhưng em có biết không? Một Khương Ẩn thủ đoạn tàn độc đã dồn tôi vào thế khốn đốn mới không thể không hạ quyết tâm như vậy. Mấy năm qua không có em, tôi sống không bằng chết.”
Con tim Hạ Nhi đập thình thịch, cô ra sức giãy giụa, nhưng vòng tay Khương Tình như một chiếc kìm vậy, không cho cô được nhúc nhích.
Bây giờ cô có chút hoảng hốt cùng sợ hãi, nhưng tất cả đều bị ngọn lửa giận dữ thay thế.
Đôi mắt nâu sẫm của Khương Tình như đang bung nở một đóa hoa rực sáng, lung linh mà nguy hiểm, nhưng đồng thời lại rất hút hồn, chậm rãi đưa tay còn lại ra, trong lúc cô không thể né tránh, Khương Tình dùng tay xoay mặt cô lại.
Xung quanh bị bao bọc bởi mùi hương như lan như sương, khiến cô càng lúc càng cảm thấy hoang mang bất an.
Cô cảm nhận được một trận rét buốt tràn qua cõi lòng.
Trong ánh mắt nâu sẫm kia cuộn trào một đợt sóng đen ngòm, giống như một mặt biển đêm đang gào thét, vừa bao la vừa nguy hiểm.
Bầu không khí vòng quanh giữa hai con người giống như một nguồn sức mạnh có thể bóp chẹt cổ cô.
Cô không sao thở được.
Cô cảm nhận được sau gáy lạnh ngắt, khác hẳn với nhiệt độ từ lòng bàn tay Khương Tình đang mơn man trên làn da cô, vô cùng nóng bỏng, khiến toàn thân cô run rẩy.
Cuối cùng Khương Tình cũng buông bàn tay đang giữ gáy cô ra, khuôn mặt tuyệt sắc càng ép xuống gần hơn.
Hạ Nhi mím môi, gằn mạnh từng chữ:
“Cô dám!!!”
Ánh mắt Hạ Nhi lạnh như sương, cô không muốn ở lại lâu thêm nữa, quay người muốn rời đi.
Khương Tình lập tức giữ chặt cổ tay cô lại.
Phản ứng đầu tiên của Hạ Nhi là rút tay về.
Nhưng lần này Khương Tình gia tăng sức mạnh, không buông tay ra như vừa rồi.
Hạ Nhi nhíu mày giãy giụa vài cái nhưng không thể thoát khỏi. Cô lạnh lùng quát lớn:
“Cô buông tay ra.”
Khương Tình không nghe, càng siết chặt cổ tay cô hơn, sắc mặt vừa trầm vừa lạnh.
Hạ Nhi muốn thoát khỏi nhưng bàn tay nhìn thì có vẻ mảnh mai yếu ớt kia lại như một chiếc kìm sắt, mặc cho cô đánh, bấu, véo kiểu gì cũng không có dấu hiệu buông ra.
Hạ Nhi tức giận, cô thẳng thừng dùng sức đẩy mạnh Khương Tình ra, nhưng ngay sau đó liền bị giật lại gần, cơ thể cô bị ôm chặt lấy từ phía sau.
Giây phút ấy, Hạ Nhi đã sợ.
Cô sợ mình sẽ lạc lối, càng sợ mình sẽ thua tơi bời tan tác vì nữ nhân này.
Nỗi sợ ấy biến thành sức mạnh, cô lập tức đẩy Khương Tình ra, ngữ khí lạnh nhạt:
“Đủ rồi.”
Trong ánh mắt Khương Tình lúc này có chút thảm hại, nhưng phần nhiều là sự không cam tâm.
Hai tay vẫn ghì chặt cánh tay cô, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, lồng ngực phập phồng lên xuống.
Hạ Nhi nhìn bàn tay đang giữ chặt lấy tay mình, cô biết rõ nữ nhân này một khi đã muốn giữ cô lại, cho dù cô có giãy giụa đến chết cũng không thể thoát ra được.
Cô đuối sức không thể phản kháng, nhưng Khương Tình cũng không khá hơn cô là bao.
Nữ nhân cường thế lại mị lực mười phần như vậy, trước mặt cô lại không ngừng thở gấp, cơ thể cô vẫn như bị một sợi dây thừng trói chặt.
Không thể làm gì được.
Khương Tình dùng ngón tay thon dài tuyệt mỹ nâng cao mặt cô lên, ép cô phải nhìn vào mình, đầu ngón tay cái cọ nhẹ lên gò má cô. Mỗi một lần đều giống như ve vuốt. Làn da dưới ngón tay ấy rất mềm mại, mịn màng, nhưng lại hơi lạnh lẽo, giống một lớp men sứ trắng.
Đầu ngón tay Khương Tình nhuốm một mùi hương thanh nhã thoang thoảng, khiến đại não cô phần nào choáng váng nặng nề.
Bởi vì mùi hương này, cũng bởi những hành động không chút cố kị này.
Cô trở nên hoảng loạn.
“