“Vâng thưa công chúa, tiểu nữ sẽ chú ý chừng mực.” Kỷ Quyên nhún người hành lễ nhưng ngoài mặt lại chẳng có bao nhiêu cung kính, vẫn như cũ mà khinh thường nhìn Hàn Ân Ý được bảo hộ phía sau, xoay người rời đi cùng nha hoàn thân cận.
“Ân Ý, ngươi không cần phải để ý đến lời của nàng ta.” Hưng Diệu Nhi nhìn Hàn Ân Ý đang cúi đầu, khẽ nhíu mày lo lắng. “Nếu không… ngươi có muốn đến phòng nhỏ nghỉ ngơi một chút không, nhìn sắc mặt ngươi không được tốt cho lắm!”
Hàn Ân Ý suy nghĩ một hồi, sau đó gật đầu đồng ý. Thay vì đứng ở nơi này nghe đám tiện nhân đáng ghét thấp kém kia bình phẩm, còn không bằng việc ả ta tìm một nơi nghỉ ngơi, ngồi chờ thời gian yến hội kết thúc.
Khi hai người đi đến dãy phòng nghỉ trong phủ trưởng công chúa, từ trong phòng đi ra một nha hoàn lam y, nhìn thấy hai người liền nhanh nhảu hành lễ. Hưng Diệu Nhi có chút nghi hoặc, mở miệng hỏi nha hoàn đó ở trong phòng làm gì.
“Dạ bẩm tam công chúa, nô tỳ nhận mệnh của quản sự, đi vào trong phòng nghỉ thắp trước lư hương, chờ cho khách nhân nào mệt mỏi muốn nghỉ ngơi liền có thể đi vào, không cần chuẩn bị làm phiền khách nhân đó nữa.” Nha hoàn mỉm cười cúi đầu bình tĩnh đáp.
“Được rồi, ngươi lui ra đi.” Hưng Diệu Nhi nghe lời giải thích cũng không còn nghi ngờ gì nữa, phong cách hành sự của hạ nhân trong phủ đều giống như nghĩa mẫu của nàng, mọi thứ đều phải chuẩn bị trước thật kỹ lưỡng.
“Vâng, nô tỳ xin phép cáo lui, đi châm lư hương những phòng khác.” Nha hoàn nhún người hành lễ rồi lui xuống, mang theo giỏ trúc tiến vào một gian phòng khác.
“Ân Ý, ngươi tạm thời cứ nghỉ ngơi ở đây nhé, khi nào tan tiệc ta sẽ cho người đi gọi ngươi.”
“Tạ công chúa.” Hàn Ân Ý mỉm cười gật đầu, trực tiếp bước vào gian phòng mà nha hoàn vừa đi ra.
Dãy phòng nghỉ tổng cộng có năm gian, gian mà ả ta chọn là gian nằm ở giữa. Bước vào bên trong, hương khói trong lư hương lượn lờ tản ra một mùi thơm nhẹ nhàng thanh khiết, vô cùng dễ chịu, ấm trà trên bàn vẫn đang bốc khói trắng, chứng tỏ có người vừa chuẩn bị xong.
Trong phòng không còn ai, Hàn Ân Ý cũng lười phải mang mặt nạ, cả khuôn mặt trong nháy mắt đã trầm xuống, hai mắt ác độc mà bước vào bên trong buồng ngủ, ngồi trên giường êm, cầm lấy khăn tay mà vò nát.
“Mấy con tiện nhân khốn khiếp cùng đám thối tha kinh tởm đó! Hàn Ân Ý ta sẽ không bao giờ tha cho các ngươi, rồi sẽ có một ngày, bổn tiểu thư sẽ khiến các ngươi ăn năn hối hận vì đã nhục mạ khinh thường ta! Đặc biệt là tiện nhân Kỷ Quyên kia, ta sẽ băm vằm tiện nhân đó ra thành ngàn vạn mảnh rồi ném cho chó ăn!” Hàn Ân Ý tức giận ác độc mà nguyền rủa, ném thẳng khăn tay đã nát bươm xuống đất, xoay người nằm xuống giường.
Lư hương vẫn nhẹ nhàng tỏa ra khói trắng…..
…………………..
Hưng Diệu Nhi trở lại yến tiệc, sau khi nói qua với trưởng công chúa Hưng Mị Lung xong liền cho cung nữ báo cho nha hoàn của Hàn Ân Ý, để cho nàng ta đi đến gian phòng canh chừng chờ sai bảo.
Trưởng công chúa không nói gì với lựa chọn của Hàn nhị tiểu thư, yên lặng phẩm trà nhìn mấy tiểu thư khuê các cùng nhóm công tử khôi ngô tuấn tú vui đùa, trao đổi hoa và tặng nhau hoa trong khuôn viên. Hưng Diệu Nhi ngoan ngoãn ở bên cạnh bồi thị, mồm miệng lanh lảu chọc nghĩa mẫu cười ra tiếng, sau đó vui vẻ đánh giá những người có thể đạt giải nhất cùng ma ma hầu cận.
Thời gian cứ vậy mà trôi qua, thấy đã sắp đến lúc tan tiệc, Hưng Diệu Nhi đang định cho người hầu đi gọi Hàn Ân Ý dậy thì bỗng từ phía xa truyền đến tiếng gào thét nhốn nháo.
“Cháy! Cháy rồi!”
“Người đâu, mau dập lửa!”
Trưởng công chúa Hưng Mị Lung nhíu lại mày liễu, ma ma hầu cận nhanh mắt ra hiệu cho một nha hoàn ngay đó, nha hoàn vừa chạy đi đã hốt hoảng chạy lại. “Bẩm chủ nhân, là… là dãy phòng nghỉ cho khách nhân đột nhiên bốc cháy ạ!”
“Cái gì?!” Hưng Diệu Nhi đứng bật dậy. “Ngươi nói dãy phòng nghỉ ngơi cho khách nhân bị cháy? Ân Ý vẫn đang nghỉ ngơi ở trong đó bây giờ như thế nào?”
“Nô tỳ… nô tỳ cũng không rõ.” Nha hoàn quỳ dưới đất cúi đầu thật thấp.
Mọi người xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán, nhìn thấy Hưng Diệu Nhi không chút để ý hình tượng nhấc làn váy chạy đi, các quý nữ cùng công tử cũng tò mò, nhanh chân đuổi theo phía sau hóng chuyện.
Trưởng công chúa cảm thấy mọi chuyện không tốt, nhíu mày đứng dậy bước nhanh về phía đám khói đang bốc lên trên trời, âm thầm nghi hoặc Hàn nhị tiểu thư năm nay có vẻ như gặp nạn hỏa, đi đến đâu nơi đó liền có đám cháy, lần sau tốt nhất là nên cân nhắc trước khi mời vị tiểu thư Hàn gia đến tham dự bất cứ loại yến tiệc nào.
Đám cháy không lớn, là căn phòng đầu tiên của dãy phòng nghỉ đang bốc khói, căn phòng bên cạnh cũng bắt lửa nhưng chưa được bao nhiêu đã bị hạ nhân trong phủ phát hiện, ngay lập tức múc nước dội tắt. Lúc mọi người đuổi đến, căn phòng đầu tiên chỉ còn lại một chút lửa tí tách không quá nguy hiểm, hạ nhân chỉ chạy thêm vài vòng liền dội tắt hoàn toàn.