Mọi người ta nhìn ngươi, ngươi lại nhìn ta, cuối cùng một nam tử khoác trường bào đứng dậy, trên tay hắn cầm miếng ngọc bài giống hệt hai miếng kia.
Bây giờ ba miếng ngọc bài đều đã lộ diện chỉ còn đợi mở cung điện ra, bầu không khí bỗng chốc trở nên khẩn trương.
Ba người sở hữu ba miếng ngọc bài đứng trước cửa cung điện, đặt ngọc bài vào cỗ máy chỉ định.
Đệ tử của Thiên Đạo tông đều đứng sau lưng Ninh Thư, thực lực của Ninh Thư khiến tất cả đệ tử Thiên Đạo tông đều chấn động, đến bây giờ họ đều nhìn cô với vẻ mặt không thể coi thường.
“Ngụy sư đệ, đợi lát nữa chúng ta cùng đi vào, đông người có thể phối hợp hỗ trợ nhau.” Lưu Tần Dương bàn bạc với Ninh Thư, mắt vẫn không rời cửa cung điện.
Ninh Thư không nói gì, mắt ghim chặt vào hai con sư tử đá dữ tợn đang ngồi sừng sững. Không biết có phải do ảo giác hay không, Ninh Thư vừa mới nhìn thấy ánh mắt của sư tử đá chuyển động, trên người còn mang theo hơi thở mạnh mẽ, xem ra chúng sắp sống lại rồi.
Cánh cổng cung điện vừa dày vừa nặng từ từ mở ra. Diệp Vũ, Liễu Viện Viện cùng kẻ khoác trường bào nhanh chóng xông vào bên trong.
Mọi người thấy ba người kia đi vào cũng vội vã xông tới. Vừa mới tới cổng, một con sư tử đá bất ngờ nhấc chân lên giẫm xuống đám người bên dưới. Những người cảnh giác cao độ mau chóng tránh ra, còn những ai không kịp trốn đều bị sư tử đá giẫm nát như tương, thậm chí còn nghe rõ mồn một tiếng xương cốt bị nghiền nát vụn đầy bi thương.
Những người khác nhất thời dừng bước, nhìn sư tử bằng đá cao sừng sững ngang tầm cung điện, trong ánh mắt hoàn toàn là vẻ khiếp sợ.
Ninh Thư thở dài một cái, cũng may cô cảnh giác không xông vào bên trong.
Sư tử đá làm như không thấy ba người đang nắm giữ ba miếng ngọc bài, chứng tỏ phải có ngọc bài mới có thể đi vào trong cung điện.
Có hai con sư tử đá canh giữ hai bên cổng, xem ra để vào được cung điện không dễ chút nào, cứ cho là vào được thì cũng không còn gì nữa rồi.
“Đây, đây…” Lưu Tần Dương không thốt nên lời, lúc trước còn muốn tranh giành tiên phủ, bây giờ nhận ra ngay cả tư cách tranh đoạt không còn nữa, thật khiến người ta đau trứng.
Ninh Thư không lấy làm lo lắng, trong đám người có không ít cao nhân trà trộn, trước mê hoặc như vậy thế nào họ cũng phải liều một phen.
Quả nhiên chẳng được bao lâu đã có người công kích sư tử đá, nhưng sư tử đá quá to lớn, so với nó, con người chẳng khác nào một con chim sẻ nhỏ bé.
Sư tử đá làm tròn nhiệm vụ ngăn cản những kẻ muốn tiến vào cung điện, hai con sư tử canh giữ ngay trước cổng cung điện khiến người ta không cách nào tiến vào bên trong.
“Thật là.” Lưu Tần Dương buồn bực không thôi.
Ninh Thư thấy nhiều người như vậy đều không có cách nào đối phó với sư tử đá nhưng cô nhất định phải đi vào, bằng không Diệp Vũ nhất định sẽ thành công, có tiên phủ là con át chủ bài, cộng thêm những bảo vật và tài nguyên trong không gian này, sau này đối phó với hắn sẽ càng khó.
Diệp Vũ một khi đại thế đã thành chính là thần cản giết thần, Phật cản giết Phật.
Ninh Thư bay lên đầu sư tử đá, sư tử đá lập tức điên cuồng bạo động, nhưng cơ thể nó cứng ngắc không cách nào tóm được Ninh Thư xuống.
Ninh Thư cố gắng đẩy ngã sư tử đá nhưng nó quá nặng, cô chỉ có thể khiến nó hơi lay chuyển một chút.
Những người khác thấy hành động của Ninh Thư cũng bay lên đầu sư tử đá, đồng tâm hiệp lực đẩy sư tử đá ngã xuống.
Ninh Thư hiện tại đã không còn cách nào khác đành móc ra một miếng Linh Tủy tinh thể to bằng ngón tay cái từ túi đựng đồ sau đó nuốt xuống. Tức thì một luồng linh khí khổng lồ cuồn cuộn khắp cơ thể khiến cả người trướng lên, giây tiếp theo linh khí gần như muốn phá tan cơ thể cô.
Kình khí của bàn long kim sắc trong đan điền lập tức hấp thụ luồng linh khí khổng lồ, tựa như có thể hút vào bao nhiêu cũng không đủ.
Ninh Thư hét lớn một tiếng, vận một luồng khí hướng vào sư tử đá khiến nó ngã nhào. Sư tử đá “rầm” một tiếng ngã xuống đất, cả cung điện cũng rung chuyển một trận.
Sư tử đá ngã nhào xuống đất, bốn chân giãy giụa không tài nào đứng lên được.
Ninh Thư tiếp tục bay lên đầu con sư tử đá còn lại, những người khác thấy cô bay đến lập tức nhường chỗ cho cô.
Hung mãnh như thế nhất định là thú đội lốt người rồi.