“Sẵn tiện, ta cũng nói cho các ngươi biết một chuyện? Đừng mong sẽ có người khác phá vỡ được cấm chế của ta? Và nếu như có ngoại lực nào tác động vào thì không chỉ đan điền mà tính mạng các ngươi cũng vì thế mà tiêu tán?”.
“Các ngươi hiểu ý ta đúng không?”.
“…”. Nhìn dáng vẻ anh tuấn và rất trẻ tuổi nhưng trong lòng họ thì Đế Nguyên Quân còn nguy hiểm hơn đám sơn tặc kia gấp nhiều lần. Thậm chí, trong thâm tâm họ bất chợt hiện lên một dự cảm nào đó không lành. Cảm giác như họ đang trở thành món đồ để tùy ý hắn điều khiển và nếu như họ không còn tác dụng thì sẽ bị loại bỏ mà không một chút thương tiếc.
Nuốt xuống một ngụm khí lạnh, ánh mắt đám người đầy sợ hãi nhìn Đế Nguyên Quân rồi gật đầu, đáp. “Ta hiểu?”.
Nhìn đám người có vẻ sợ sệt, Đế Nguyên Quân thở dài một hơi rồi nói tiếp. “Các ngươi đừng nhìn ta bằng ánh mắt sợ hãi kiểu đó? Chỉ cần các ngươi ngoan ngoãn làm theo lời thì sẽ không có gì ảnh hưởng đến các ngươi cả?”.
“Vậy ngươi muốn bọn ta làm gì?”. Đám người lên tiếng hỏi.
“Rất đơn giản”. Đế Nguyên Quân cười nhẹ một tiếng, đáp. “Sau khi các ngươi cứu người thì phải ra tay giúp ta tiêu diệt đám sơn tặc”.
“…”. Suy nghĩ thêm một lúc, đám người nhìn nhau rồi gật đầu trả lời. “Được, bọn ta đám ứng ngươi?”.
“Rất có quả quyết?”. Đế Nguyên Quân vui vẻ cười đáp. “Không còn nhiều thời gian nữa, ta bắt đầu thôi”.
Đế Nguyên Quân liếc mắt nhìn Thương lão, nói. “Phiền lão lấy thứ gì trói đám người này lại rồi dẫn đến Trùng Dương Trại”.
Đợi sau khi trói chặt đám người và trên đường đi đến Trùng Dương Trại, Thương lão lúc này đã không giấu diếm được sự phấn khích ở trong lòng liền quay qua nói thầm vào tai hắn. “Tiểu tử, bụng dạ ngươi thật đen tối? Nhưng mà ta lại rất thích tính cách của ngươi? Vừa bá đạo vừa quyết liệt?”.
“Ta cũng mong Thương gia có một hậu bối giống như ngươi?”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì ngớ người, ánh mắt hắn nhìn lão lộ vẻ khinh thường nói. “Sẽ không có người nào giống như ta được đâu? Nên ngươi cũng đừng quá mong chờ”.
Đứng trước cổng lớn Trùng Dương Trại, Đế Nguyên Quân ngoái đầu nhìn Trương Thiếu Kiệt, lên tiếng căn dặn. “Nếu như ngươi không muốn chết thì đi sát theo ta?”.
Bị chặn ở bên ngoài, đám sơn tặc thấy ba người lạ tìm đến thì lớn tiếng quát. “Kẻ đến là ai? Có biết nơi này là Trùng Dương Trại hay không?”.
Ngay lập tức, Đế Nguyên Quân làm ra dáng vẻ hòa nhã và lấy ra một trăm mai linh thạch đưa cho hai tên canh cổng, đáp. “Hai vị tiểu ca này, ta có chuyện muốn gặp thủ lĩnh của các người nên phiền ngươi chuyển lời”.
“…”. Nhận linh thạch, hai tên lính canh lienf thay đổi thái độ, đáp. “Không biết các vị có chuyện gì muốn ta truyền lời?”.
Đáp lại, Đế Nguyên Quân chỉ tay về phía đám người Mạnh gia rồi lên tiếng. “Ngươi bảo là có một vị tiền bối đến từ Thương gia ở Thanh Lan thành có chuyện đến gặp và nhân tiện có một món quà nhỏ muốn tặng cho thủ lĩnh”.
Nhìn thấy đám người Mạnh gia bị trói lại, hai tên canh cổng không một chút suy nghĩ liền nhận ra ngay. “Được rồi, ta sẽ vào bên trong báo với đường chủ nên các vị xin hãy đợi ở đây?”.
Một lúc sau, tên lính cách hớt ha hớt hải từ bên trong chạy ra. Gương mặt hắn có chút gấp gáp nhìn hai người, nói. “Hai vị, đường chủ cho mời?”.
Đi vào trong sơn trại, tên lính canh dẫn hai người đi đến một căn lều lớn ở ngay bên cạnh khu trung tâm rồi đưa tay ra hiệu và nói. “Mời”.
Dẫn đám người Mạnh gia vào trong sơn trại, ánh mắt hai người nhìn thấy một bóng người đang ngồi ở trên cao và hắn cũng đang nhìn họ với ánh mắt dò xét.
Tên đường chủ làm ra dáng vẻ cao cao tại thượng, nói. “Không biết hai vị đến tìm ta có việc gì?”.
Đế Nguyên Quân không giấu diếm liền lên tiếng. “Ta đến đây là muốn gặp một người? Tên hắn là tiểu Xuyên?”.
“Ý ngươi là đệ tử của thủ lĩnh?”. Tên đường chủ nghe thấy vậy thì khẽ nhíu mày. “Không biết các ngươi là người quen của hắn hay gì?”.
“Có thể xem là như thế?”. Đế Nguyên Quân gật đầu. “Ta đến tìm hắn vì muốn hỏi một chuyện, sau khi nghe thấy câu trả lời thì ta sẽ rời khỏi đây ngay”.
“Hừm, xét về món quà mà hai người mang đến thì vẫn chưa thể gặp hắn được?”. Tên đường chủ lạnh lùng lắc đầu. “Thời gian hắn tiến nhập sơn trại không lâu nên bây giờ đang bế quan tu luyện cùng thủ lĩnh, muốn gặp hắn thì phải đợi đến lúc hắn xuất quan”.
“Vậy thời gian là bao lâu?”. Đế Nguyên Quân sắc mặt đột nhiên trầm xuống.
“Cái này thì ta không nắm chắc, nhưng…”. Tên đường chủ lắc đầu. “Ít thì cũng phải vài ba tháng nữa, hoặc cũng có thể là một năm, hai năm?”.
“…”. Đế Nguyên Quân nghe thấy vậy thì thở dài một hơi, ánh mắt hắn nhìn tên đường chủ rồi nở một nụ cười nhạt. “Ta thì không có nhiều thời gian như vậy?”.
Sau đó, hắn quay qua nhìn Thương lão rồi lên tiếng. “Thương lão?”.
– —
Ps: cầu like, cầu cmt, cầu vote.
Sorry mn nhiều nha, bữa giờ mình hơi bận với chăm soạn đề cương truyện mới nên bị trễ chương mấy ngày nên mong mọi người thông cảm.
Nếu không có gì thay đổi thì truyện mới của mình sẽ sớm ra lò và tiến độ mình ước chừng là: 2c/ngày với bộ Chuế tế và 1 – 2c/ngày đối với bộ mới.
Nên sắp tới mình rất mong được sự ủng hộ của mọi người. Mình cảm ơn.