Huyết Yêu phát hiện ra ngay sự biến đổi trên nét mặt của Thủy vương. Lão có vẻ hoảng hốt, nhưng chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Lão đã khôi phục vẻ mặt điềm tĩnh của mình, bắt đầu lạnh lùng:
“Thượng Nguyệt đã bị lấy trộm.”
“Nhưng người kéo được mũi tên này chỉ có Thủy Hà.”
Thủy vương đứng dậy, trông hơi dữ tợn. Lão bắt đầu tiến lại gần Huyết Yêu. Hắn nhận thấy lão đang kiềm chế cơn tức giận của mình. Dù vậy hắn vẫn nghe được trong giọng lão một chút căm tức:
“Thủy Hà đã chết, đừng quên điều đó. Ngươi cũng đừng thách thức mức độ kiên nhẫn của bổn vương đối với ngươi. Bổn vương nể tình ngươi trước đây cùng con gái ta có chút giao hữu, nên mới cho ngươi chút mặt mũi rồi.”
Huyết Yêu bình thản nói:
“Chuyện này liên quan đến đứa con của Thủy Hà công chúa.”
Thủy vương giấu đi sự bối rối trong mắt mình. Hữu Lực trước đây là bạn thân thiết của Huyết Yêu. Lẽ nào hắn biết giữa Hữu Lực và Thủy Hà đã có gì đó với nhau và hắn đang giữ đứa bé đó cho đến giờ ư? Lão quay đi chổ khác, lắc đầu nói:
“Không thể nào. Hữu Lực sẽ không làm điều bậy bạ trước khi lấy được Thủy Hà. Thằng nhóc ấy rất đáng tin cậy. Ta chưa bao giờ nghi ngờ tâm ý của nó với con bé. Càng huống hồ, Thủy Hà dứt khoát muốn hủy hôn với thằng bé. Ta không tin giữa chúng tồn tại một đứa bé.”
“Không phải đứa con của Thủy Hà và Hữu Lực. Nếu ngài không tin, có thể trực tiếp đi xác nhận. Người mang dòng máu của Thủy Hà, người sở hữu viên minh ngọc lẫn Thượng Nguyệt là cháu ngoại của ngài. Người này đang ở chổ tiểu thần.”
Thủy vương không nghi ngờ lời nói của Huyết Yêu. Hắn không phải loại thần tiên chuyên đi lừa gạt người khác. Có điều, Thủy Hà mang thai sao người cha như lão lại không hề biết. Hơn nữa, con bé đã chết lâu như vậy, nếu đứa cháu ngoại này còn sống, hà cớ gì đến bây giờ hắn mới tới đây gặp lão. Lão không thể không đề phòng hắn.
Huyết Yêu vốn dĩ không thể kéo dài thêm được nữa, Trúc Chi rất có thể không đợi được hắn trở về. Hắn phải nhanh hơn nữa, phải cố thuyết phục lão giúp đỡ mình.
Huyết Yêu nói tiếp:
“Tiểu thần vốn dĩ định giấu bí mật này đến cùng. Nhưng mà cháu ngoại của ngài đang gặp nguy hiểm, nếu không có sự giúp đỡ của ngài, cô ấy sẽ chết.”
Huyết Yêu đắn đo một hồi, mới quyết định tiết lộ bí mật:
“Thủy Hà bị Quỷ vương làm nhục, rồi mang thai. Vì vậy công chúa mới hủy hôn, mới chạy tìm hắn báo thù và chết dưới tay hắn.”
Thủy vương gầm lên. Lão biết Quỷ vương giết chết Thủy Hà, lại không ngờ đứa con gái quý báu của lão bị gã làm nhục. Nếu Quỷ vương không phải đã chết rồi, lão nhất định tự tay băm vằm gã ra ngàn mảnh, phải để gã nhận lấy nỗi đau xác thịt lẫn tinh thần như lão đã chịu đựng.
Huyết Yêu thừa cơ nói tiếp:
“Cháu ngoại của ngài không có lỗi. Huyết Yêu giấu giếm bí mật động trời này, chắc hẳn Thủy vương có thể hiểu được. Một đứa bé lai đã không được phép tồn tại rồi. Huống chi Trúc Chi còn mang nửa dòng máu quỷ.”
Huyết Yêu ngừng lại một chút. Hắn đưa mắt nhìn Thủy vương xem xét thái độ của lão. Hình như nét mặt của lão đã dịu đi phần nào, nhìn có vẻ lão đã dần chấp nhận những điều mà hắn nói. Hắn cần nhìu hơn, hắn cần lão mềm lòng hơn nữa. Vì thế, hắn đi đến trước mặt lão, cầm lấy vai lão mà nói rằng:
“Thủy Hà đã trốn đi. Một mình công chúa sinh đứa bé ra. Công chúa không muốn ngài vì mình mà lo lắng, cũng không muốn vì mình mà ngài phải xấu hổ. Nguyên Sâm đã cướp đứa bé đi và đưa cô ấy đến thế kỷ này. Thân phận của cô ấy hiện giờ vẫn chưa bại lộ. Nếu cô ấy không gặp nguy hiểm đến tính mạng, Huyết Yêu sẽ không đến đây làm phiền ngài. Ta hy vọng ngài có thể giúp ta, cũng là đang giúp huyết mạch của Thủy Hà.”
Thủy vương cắn môi, che giấu vẻ mệt mỏi của tuổi già. Lão nghĩ đến cảnh tượng một mình con bé âm thầm chịu đựng tất cả mọi chuyện mà đau lòng. Từ chuyện bị làm nhục, đến chuyện phải tự sinh con, tất cả đều cam chịu một mình như thế. Con bé hẳn đã tổn thương, mệt mỏi và đau lòng lắm. Lão có thể hiểu được cảm giác của nó lúc đó. Muốn nó từ bỏ tình yêu của mình dành cho Hữu Lực, đương nhiên phải có biến cố nào đó nghiêm trọng xảy ra.
Thủy Hà từng rất được yêu thương, được nuông chiều, không ai đành lòng khiến nó buồn bã. Lão còn nhớ có lần Thủy Hà nằng nặc đòi lên trân gian bằng được, cái tính lo chuyện bao đồng của nó rất giống lão hồi còn trẻ, lão cũng chẳng can ngăn, chỉ bảo Hữu Lực âm thầm bảo vệ. Nó muốn thành thân cùng Hữu Lực, lão cũng chẳng phản đối, còn chúc phúc cho hai đứa trẻ.
Vậy mà trong trận chiến trên đỉnh Quỷ môn quan lần đó, Thủy Hà đã chết dưới lưỡi kiếm của Quỷ vương, Hữu Lực đau lòng chết thành từng mảnh, lão cũng chẳng thiết tha với mọi chuyện liên quan đến Tam giới nữa. Lão đã xin một ân huệ, được thoát khỏi sự kiểm soát của Thiên giới, không muốn tham gia bất cứ trận chiến nào nữa. Trái tim già nua này đã nguội lạnh và chẳng còn thiết tha nhiều.
Suy nghĩ một hồi, nước mắt Thủy vương bất giác rơi xuống lúc nào không hay. Huyết mạch của Thủy Hà vẫn còn, đó là điều quan trọng. Lão không muốn nhìn nó chết thảm như Thủy Hà. Mà lão cũng chắc rằng: Thủy Hà cũng không muốn đứa con mình vất vả sinh ra phải chết. ngôn tình hài
Thủy vương lau đi nước mắt, dẹp bỏ ngại ngùng vì đã yếu đuối trước mặt Huyết Yêu, lão nói:
“Ngươi muốn ta giúp điều gì?”
“Bởi huyết thống lai, trong cơ thể của cô ấy có hai luồng sức mạnh đối lập: Thần và quỷ. Hiện giờ chúng đang đấu đá lẫn nhau và coi ấy đang chịu sự dày vò kinh khủng. Nếu Huyết Yêu không quay về kịp lúc, Trúc Chi sẽ mất mạng.”
Thủy vương cũng ngờ ngợ biết được sự tình. Lão làm sao không biết sự nguy hại bởi hai luồng khí ấy gây ra. Và lão mượng tượng được Huyết Yêu muốn thứ gì từ chổ của lão. Lão gật đầu, lấy ra từ ống tay áo một chiếc hộp nhỏ màu đen đưa cjo Huyết Yêu và nói:
“Chăm sóc tốt chi cháu ngoại của ta, được chứ?”
Huyết Yêu cầm lấy chiếc hộp, cúi đầu cảm ơn rồi rời đi.