“Đừng khách sáo, bà cụ, tôi chỉ là khát nên muốn uống chút thôi.”
“Bà không ghét bỏ tôi ăn ké uống ké là được.”
“Ơn nợ gì, đừng nhắc tới.”
Bà cụ vô cùng cảm động, ngày nay quả thực không có nhiều người trẻ tuổi vừa có năng lực vừa có phẩm chất đạo đức cao như Giang Nghĩa.
Thậm chí có thể nói không có ai khác ngoài Giang Nghĩa.
Bà cụ đã sống lâu như vậy, gặp không biết bao nhiêu người, có thể nói Giang Nghĩa là người bí ẩn và mạnh mẽ nhất trong số những người mà bà từng gặp.
Trước đây, bà chỉ nghĩ rằng Giang Nghĩa chỉ là một bác sĩ tài giỏi.
Nhưng bây giờ, Giang Nghĩa lại không chút kẽ hở về mọi mặt, chẳng trách cô gái bên cạnh biết là không thể, nhưng vẫn yêu cậu ta không chút do dự.
Bà cụ cười mấy tiếng chọc chọc vào lồng ngực Giang Nghĩa.
“Cậu ấy, thật là một người đàn ông có thể đánh cắp trái tim người ta.”
“Nếu tôi sinh ra muộn 50 hoặc 60 năm, có lẽ tôi sẽ bị cậu mê hoặc đến đông nam tay bắc ấy.”
Câu này dẫn đến một tràng cười tại chỗ.
Giang Nghĩa xấu hổ cúi đầu, trong lòng nghĩ rằng bà cụ này đúng là quá ‘nghịch ngợm’, ở trước mặt nhiều người như vậy không che được miệng, lời gì cũng dám nói.
Tuy nhiên, điều đó cũng cho thấy bà cụ là một người phụ nữ không bị gò bó.
Kỳ Chấn bước đến gần, cảm kích nói, “Lời cảm ơn tôi sẽ không nói nhiều nữa, Giang thần y, cậu là người có ơn cứu mạng mẹ tôi, lại có ơn cứu mạng tôi. Sau này cậu có thể tùy ý ra vào nhà họ Kỳ chúng tôi, thích thứ gì tùy ý lấy.”
Giang Nghĩa lắc đầu, “Tôi cả người quê mua, quen nghèo rồi. Đồ của các người quá giá trị, nhưng tôi không có hứng thú.”
Kỳ Chấn bật cười khi nghe đến đây.
“Đúng rồi……”
Ông ta từ trong túi móc ra hai tấm vé đưa cho Giang Nghĩa, “Giang Thần y, cậu không thích trang sức quý giá, vậy không biết hai tấm vé này có thể khơi dậy hứng thú của cậu không?”
Giang Nghĩa nhận lấy xem xét.
Hai vé xem bóng đá.
Đội hình đấu bóng: AC Milan VS Inter Milan.