– Được thôi, ngươi có thể xuất ra, nếu thắng, chẳng những Lý sư huynh theo ngươi đồng giá một phần, Chu mỗ cũng sẽ theo ngươi một phần!
Nói xong, trong mắt Chu Sơn Nhạc ẩn chứa sát cơ, khiêu khích nhìn Trần Phàm.
– Việc này thật sao!
Mạnh Hạo như hít sâu một hơi, ánh mắt lộ ý tránh né, làm cho người ta cảm giác mạnh mẽ chống đỡ.
– Nơi đây là Nhất Kiếm Tông, chúng ta sao có thể nói bậy!
Chu Sơn Nhạc cao ngạo nói.
Trần Phàm kéo tay Mạnh Hạo, đang muốn nói chuyện.
Mạnh Hạo khẽ run một cái, như là nổi điên quay người nhìn Trần Phàm, gằn từng chữ.
– Trần sư huynh, mượn kiếm của huynh dùng một chút!
Trần Phàm nhìn Mạnh Hạo, trầm mặc một lúc, sau đó gã nâng tay, trong tay gã lập tức xuất hiện một thanh tiểu kiếm màu đen, chính là Kiếm Hoàn do lực Kết Đan tụ ra.
Kiếm Hoàn, đối với Trần Phàm mà nói, cực kỳ trọng yếu, nếu mất đi thì địa vị của gã trong tông môn sẽ rất khó giữ được. Hậu quả càng thêm nghiêm trọng, nhưng dù vậy, gã cũng chỉ trầm mặc một lúc liền lấy ra, đặt vào trong tay Mạnh Hạo.
Phần tình nghĩa huynh đệ này, trong khoảnh khắc khi Kiếm Hoàn vào tay, làm Mạnh Hạo nhìn sâu Trần Phàm một cái, trong lòng tràn ngập ấm áp, tất cả điều này đều hóa thành ký ức, vĩnh viễn không bao giờ quên.
– Sư đệ muốn đánh bạc cùng bọn chúng, cứ yên tâm mà đánh, thua cũng không sao, không có gì lớn. Nếu thắng, ta cũng muốn xem bọn họ lấy gì đề trả!
Trần Phàm bỗng nhiên mở miệng, trong mắt lộ ý cổ vũ.
Dù không coi trọng Mạnh Hạo, nhưng giờ phút này, bốn phía liền an tĩnh, tất cả đều đưa mắt nhìn Kiếm Hoàn màu đen trong tay Mạnh Hạo.
– Đó là Kiếm Hoàn Kết Đan của Chu sư tổ!
– Biểu tượng của Nhất Kiếm thất tử, Trần sư huynh lại đưa vật này cho người xa lạ đặt cược!
– Tiền đặt cược này, quá lớn!
Yên tĩnh trong chốc lát, lập tức liền có tiếng bàn tán xôn xao, đám đệ tử đều lộ ánh mắt sáng ngời, không ít người còn lập tức lấy ra ngọc giản truyền âm, thông tri cho đồng môn khu vực khác tới coi đánh cuộc.
– Đây là tiền đặt cược, các ngươi cũng phải xuất ra, nếu bồi không nổi, vậy đừng tới đấu pháp!
Mạnh Hạo quyết đoán mở miệng, ánh mắt lộ ra bất chấp tất cả, nhưng lại làm người ta cảm giác chỉ là ra vẻ trấn định, như muốn dọa người ta không dám đánh vậy.
Chu Sơn Nhạc chấn động, nhìn chằm chằm vào kiếm hoàn trong tay Mạnh Hạo. Hô hấp của y trở nên dồn dập, tên trung niên họ Lý cũng thế, hai người đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy vẻ rung động cùng mừng rỡ trong mắt đối phương.
Bọn họ không nghĩ tới, Trần Phàm lại xuất ra kiếm hoàn để đặt cược cho vị sư đệ này.
– Nếu cầm không ra thì không phải Mạnh mỗ không đánh!
Mạnh Hạo lại nói tiếp, muốn đem Kiếm Hoàn trả lại cho Trần sư huynh. Thấy vậy, Chu Sơn Nhạc há có thể đồng ý, y không chút do dự nâng quần áo, trực tiếp lấy ngọc bội trên cổ ra.
– Vật này là Mệnh Ngọc mà cha ta tự thân luyện ra, dùng tu vi máu huyết ngưng tụ bên trong. Dù nó không có lực sát thương, nhưng có thể chống cự một kích của Nguyên Anh!
– Nếu ngươi thắng, vật này thuộc về ngươi, ta còn đưa máu huyết tu vi của ta cho ngươi, để ngươi dung luyện vật này mà dùng. Lời của Chu mỗ, tuyệt không nói chơi!
Thanh âm Chu Sơn Nhạc như chém đinh chặt sắt, truyền khắp bốn phía. Ngay cả Trần Phàm cũng hít sâu một hơi, nhìn Mệnh Ngọc kia. Gã biết đây là vật thủ hộ cho con nối dõi, luận về giá trị, thực tế còn vượt qua cả Kiếm Hoàn của mình.
Mạnh Hạo cũng cảm giác sửng sốt, hô hấp dường như dồn dập. Chu Cao Sơn thấy thế liền cười lạnh, hàn quang chợt lóe.
– Một cái không đủ, ngươi mới vừa nói đó, hai người các ngươi đều phải xuất ra một phần!
Thanh âm của Mạnh Hạo có chút miễn cưỡng.
Trung niên họ Lý nghe vậy liền cười to, lạnh lùng nhìn Mạnh Hạo. Còn có Trần Phàm với vẻ mặt hơi âm trầm, thậm chí còn có chút tái nhợt, trong lòng nhất thời cực kỳ bình tĩnh. Y hiểu Trần Phàm, biết được tính cách của Trần Phàm, tuyệt không biết làm ra chuyện lừa gạt gì, vẻ mặt này đủ nói rõ tất cả.
– Lý mỗ không có chí bảo như Chu sư đệ, nhưng bản thân cũng có tích tụ một ít, chư vị đồng tông, có thể cấp cho Lý mỗ chút linh thạch, Lý mỗ dùng một chút liền trả lại, sẽ không mượn không, lúc trả lại sẽ thêm 1%, đa tạ!
Trung niên họ Lý cười to nói, y ôm quyền cúi đầu về phía mọi người. Lúc này xung quanh không thiếu tu sĩ, rất nhanh, càng có nhiều người lao về phía này.