Lâm Văn đỡ Tô Mai suýt nữa ngã xuống, nhưng bà không để ý tới chuyện đó.
Bà kéo Lâm Văn vào phòng và lập tức đóng cửa lại, vẻ mặt thần bí, hạ thấp giọng nói: “Ông đoán xem tôi vừa nhìn thấy gì!”
Lâm Văn ngẩn người.
Trong phòng này chỉ có bốn người bọn họ, đồ cũng chỉ là một ít đồ cũ, Tô Mai còn có thể thấy thứ gì không bình thường chứ?
“Thấy cái gì?”
Lâm Văn tò mò hỏi.
“Tóc!”
Vẻ mặt Tô Mai nghiêm túc.
Lâm Văn thoáng ngẩn người ra rồi chợt cười.
“Tôi còn tưởng bà thấy gì chứ, tôi cũng thấy”
Lâm Văn giơ tay gẩy nhẹ lọn tóc bên tai Tô Mai, cố ý nói: “Tôi thấy, còn là một mái tóc đẹp mê người đấy.”
“Ấy, ông đừng làm loạn!”
Mặt Tô Mai đỏ lên. Đã lớn tuổi còn còn học đám trẻ ve vãn tán gái nữa chứ: “Tôi nói nghiêm túc đấy! Tôi thấy tóc của Vũ Chân!”
Bà sợ Lâm Văn lại nghĩ đến chuyện khác nên vội vàng hạ thấp giọng nói, giống như phát hiện ra điều gì cực kỳ quan trọng cơ mật vậy.
“Ở trên vai của Giang Ninh! Tóc của Vũ Chân!”
Tóc dài như vậy, nếu không phải là của Lâm Vũ Chân thì còn của ai nữa?
Giang Ninh và Lâm Vũ Chân ở chung một phòng, nhưng Tô Mai biết bọn họ một người ngủ trên giường, một người ngủ trên sàn nhà, dưới gối của Lâm Vũ Chân còn để một cái kéo nữa đấy!
Nhưng bây giờ, trên vai của Giang Ninh có tóc của Lâm Vũ Chân, điều này không phải nói rõ hai người… ngủ cùng nhau rồi à?
Lâm Văn ngây ra ba giây, hình như bị đóng băng vậy.
Không đợi Tô Mai mở miệng, ông càng cười to hơn: “Chuyện tốt mà!”
“Tốt cái đầu ông đấy!”
Tô Mai nhéo mạnh lên lưng của Lâm Văn một cái còn chưa rõ tình hình thế nào mà ông đã bảo là tốt à?
Vũ Chân sẽ không bị thua thiệt chứ?”
“Tôi nói này, sao bà cứ suốt ngày lo lắng thế? Lúc thì lo lắng Vũ Chân không thích Giang Ninh, lúc lại lo lắng Vũ Chân thích Giang Ninh”
Lâm Văn có phần bất lực: “Chuyện đám trẻ cứ để cho đám trẻ tự mình chơi là được rồi. Mấy tháng qua, bà có.
thấy Giang Ninh bắt nạt Vũ Chân không?”
“Không”
“Bà đã từng nhìn thấy một người đàn ông nào vì một người phụ nữ mà làm được tới mức đó không?”
“Không”
“Bà từng thấy một người phụ nữ không hề có tình cảm gì, sẽ bằng lòng trao thân cho một người đàn ông không?”
lần này Tô Mai dừng lại một lát mới lắc đầu: “Không.”
“Như bà đã nói đấy, Giang Ninh sẽ không bắt nạt Vũ Chân đâu, tôi tin tưởng cậu ta”
“Đàn ông nhìn đàn ông, rất chuẩn”