Lạc Tiểu Phong nghe được Dương Ngạn nói thế thì lâm vào suy nghĩ, qua một lúc mới lắc đầu, nói:
– Phùng Tiêu nói đúng, Nhiếp Vân đại nhân, hoàng đế bệ hạ của đế quốc là người không dễ chơi, ngươi ngàn vạn phải cẩn thận, người này âm tàn độc ác, chuyện gì cũng có thể làm ra được, thực lực ngươi rất mạnh nhưng cũng phải phòng bị hắn một chút!
– Không sao, chúng ta nên tới hoàng thành là được rồi, các ngươi cũng chịu không ít tội trong Di Thiên Tông, ta sẽ mang các ngươi đi nghỉ ngơi một chút.
Nhiếp Vân sợ hãi ba người không thừa nhận nổi cho nên không mang tin tức mình chém giết hoàng đế bệ hạ nói ra ngoài.
Chém giết hoàng đế, mang yêu thú vây công đế đô, đánh chết toàn bộ cường giả Chí Tôn của đế quốc… Từng chuyện từng chuyện làm lòng người chấn động, ba người này vừa mới chịu tội đi ra ngoài, Nhiếp Vân thực sợ nói rõ tình hình sẽ hù bọn họ chết đứng.
– Đi hoàng thành? Nhiếp Vân đại nhân, đế quốc có quy định, chúng ta công nhiên bay đi như thế là bất kính với hoàng đế, vạn nhất chọc giận hoàng đế, hắn gán chân chúng ta sẽ bất lợi lắm đấy.
– Đúng vậy, chúng ta nên cẩn thận một ít mới tốt, hoàng đế đế quốc chưởng quản một quốc gia, binh lực trong tay quá mạnh mẽ, cho dù thực lực Nhiếp Vân ngươi mạnh nhưng song quyền nan địch tứ thủ, cũng chưa chắc có thể thắng!
Thấy thiếu niên mang bọn họ mạnh mẽ xông tới, phi hành trên không trung không kiêng nể gì, Lạc Tiểu Phong và Phùng Tiêu đồng thời khuyên can.
– sợ cái gì? Nhiếp Vân hiện tại chính là Chí Tôn, cường giả Chí Tôn, khí hải đỉnh phong, hơn nữa còn là Vân Vương, cho dù hoàng đế mạnh cugnx không thể làm gì.
Dương Ngạn hoàn toàn không quan tâm với nhiều quy củ.
– Dương Ngạn ngươi không hiểu, hoàng đế đế quốc nhất sợ cái gì? Đương nhiên sợ nhất thuộc hạ lợi hại hơn bản thân mình, tuy Nhiếp Vân là cường giả Chí Tôn, hắn mạnh hơn nữa cũng chỉ có một người mà thôi, không có khả năng đấu với một đế quốc.
– Ta thấy chúng ta nên ít xuất hiện mới tốt, chờ tới khi chúng ta có binh sĩ của mình, lại tích lũy nội tình sau đó lại hung hăng càn quấy cũng không muộn!
Nhìn Dương Ngạn một lúc, Phùng Tiêu lắc đầu.
Trong mắt hắn Dương Ngạn chính là mãng phu, nếu là một Chí Tôn bình thường có thể hung hăng càn quấy trong đế quốc, như vậy Thần Phong đế quốc cũng không có khả năng thành lập đế quốc đứng thẳng nhiều năm không ngã như vậy.
– Được rồi, chúng ta đến nơi.
Thấy hai người tranh chấp không ngớt, Nhiếp Vân buồn cười sau đó thuận miệng lên tiếng.
Lúc này Phùng Tiêu, Dương Ngạn mới phát hiện sắp tới nơi, hai người trong khi nói chuyện đã bị Nhiếp Vân mang đi bay tới không trung của hoàng thành, hơn nữa không ngừng lại chút nào, hắn có ý định dẫn bọn họ vào trong hoàng cung.
– Ah… Nhiếp Vân đại nhân dẫn chúng ta bay vào bên trong, đây là hành vi đại nghịch bất đạo, nhất định sẽ bị cấm vệ quân vây giết.
Lạc Tiểu Phong thấy thiếu niên không hề cố kỵ bay vào trong, sắc mặt của hắn lúc này biến thành khó coi tới cực điểm.
Hoàng cung là hang ổ của hoàng đế, cho dù là vương gia được chiều chuộng dám xông vào như vậy cũng bị giết, đây là sự thật đáng tin.
– Tham kiến bệ hạ!
Hắn còn chưa dứt câu thì bên dưới đã có tiếng la to vang lên, lúc này có không ít đại thần và vô số cấm vệ quân quỳ trên mặt đất, thái độ cung kính.
– Tham kiến… Bệ hạ… Bệ hạ ở đâu?
Nghe được tiếng hô vang phía dưới, ba người Lạc Tiểu Phong, Phùng Tiêu, Dương Ngạn run rẩy vài lần, đánh giá chung quanh muốn tìm cái gọi là bệ hạ trong lời của những người kia, lúc này ánh mắt của mọi người nhìn thẳng lên người Nhiếp Vân một lúc và ngây ngốc khó tin.
– Nhiếp Vân… Ngươi Là.. Hoàng đế bệ hạ?
– Ngươi là hoàng đế của Thần Phong đế quốc?
Ba người run rẩy không ngừng lên tiếng hỏi thăm.