Bất quá nếu so về tốc độ thì hiển nhiên ngựa của bọn chúng không thể nào sánh được với truy vân mã cho dù nó đang chở hai người. Không thể nghi ngờ điều này làm cho những người đang đuổi theo tức đến thổ huyết, cực kỳ phiền muộn.
Thế nhưng vận khí của Vân Thiên Hà không được tốt lắm.
Con đường mà Vân Bôn đang lao đi bị dòng sông chắn ngang hai bên đều không còn đường nữa mà quay lại thì không có khả năng rồi.
Nhìn con đường phía trước trong lòng Vân Thiên Hà cười khổ, đang lúc cấp bách thì An thúc đột nhiên nói:
– Thiên Hà, chúng ta nhảy xuống sông.
– Gì ?
Vân Thiên Hà vừa nghe liền cả kinh nói:
– An thúc, thế nào mà ngay cả thúc cũng nói nhảy xuống sông?
Yết hầu An thúc còn đang bị thương, thanh âm khàn khàn thấp giọng nói:
– Xung quanh đây đã bày ra thiên la địa võng, nhảy xuống sông là con đường duy nhất để chạy thoát. Chúng ta cứ xuôi dòng vạn vạn lần không được để dòng nước tách ra, đến ngã ba nơi đổ vào Long Hồ thúc tự có biện pháp.
Thế nhưng Vân Thiên Hà vẫn do dự, hắn có thể nhảy xuống sông nhưng Vân Bôn thì làm thế nào mới tốt. Đang lúc Vân Thiên Hà còn do dự thì An thúc đã nhảy ùm xuống sông.
Mắt thấy phía trước đã không còn đường để đi Vân Thiên Hà cắn răng, cũng cũng kệ Vân Bôn có hiểu hay không liền thấp giọng nói:
– Lão bằng hữu, nếu ngươi còn sống thì tự về nhà trước hoặc tìm một địa phương an toàn trốn đi. Ta sẽ trở lại tìm ngươi sau. Nguồn: http://thegioitruyen.com
Nói xong Vân Thiên Hà xờ tai Vân Bôn, gỡ yên ngựa xuống, lấy bọc quần áo quấn quanh người, vỗ mông ngựa một cái rồi cũng lao nhanh xuống nước, biến mất không thấy tăm hơi.
– Gọi cung thủ đến bắn, chạy dọc bờ sông, chỉ cần chúng thò đầu lên liền bắn cho ta.
Tên đầu lĩnh sau khi đuổi tới thấy Vân Thiên Hà đã lao xuống sông liền phẫn nộ rít gào.
Người phía sau bèn nói:
– Đầu lĩnh, chúng ta ra đi vội vàng căn bản không mang theo cung tiễn thủ.
– Trở lại thuyền dùng thiết võng vây khắp sông cho ta. Lão tử không tin hai tên kia có thể chạy thoát khỏi thiên la địa võng.
Đầu lĩnh tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, liền quay đầu ngựa vội vàng lao về hướng ngược lại.
Một người thấy còn con ngựa trên bờ không khỏi kêu lên:
– Đầu lĩnh kia chính là truy vân mã thượng đẳng, không bằng chúng ta cướp lấy.
– Người còn để chạy thoát còn nói gì đến cái loại ngựa vô dụng kia.
Đầu lĩnh tức giận đến thổ huyết rít gào, xoay chuyển đôi mắt nhìn thoáng qua Vân Bôn rồi nhanh chóng phản hồi.
Mà lúc này Vân Bôn vẫn đứng bên bờ sông, nhìn xuống sông hí lên một tiếng bi thiết, tựa hồ muốn lao xuống dòng sông hộ tống chủ nhân. Chỉ là trước khi chủ nhân lao xuống sông đã dặn nó phải trở về nhà. Tựa hồ Vân Bôn đang lưỡng lự không biết quyết định thế nào vẫn đứng bên bờ sông không chịu di chuyển.
Qua một lúc lâu sau Vân Bôn mới lại hí lên một tiếng nữa rồi rốt cục cũng lao về hướng Bắc. Chỉ là cứ chạy được một hồi nó lại quay đầu nhìn về phía dòng sông mang theo ánh mắt không nỡ.
Nước sông chảy rất gấp, Vân Thiên Hà lặn xuống đáy sông cứ để người xuôi dòng, hắn lo lắng đối phương dùng cung tiễn nên không dám thò đầu lên.
Bất quá hắn ở trong nước cũng không cảm thấy ngộp thở, trước đây hắn đã từng có thời gian dài tu luyện dưới đáy hồ thông qua quy tức thuật hắn có thể nhịn thở cả canh giờ mà vẫn bình thường không vấn đề gì.
Nước sông tương đối trong, Vân Thiên Hà ở dưới sông cũng có thể nhìn rõ mọi thức ngoài trừ một số động vật bơi qua bơi lại thì hắn không thấy An thúc đâu cả, hắn vẫn một mức tìm kiếm An thúc.
Trong lòng hắn thầm tính toàn thời gian chênh lệch giữa mình và An thúc khi nhảy xuống sông, Vân Thiên Hà tăng tốc xuôi dòng nhanh hơn, nhìn qua trông hắn giống như một con rái cá lao nhanh về phía hạ du. Bơi được một lúc thì hắn thấy phía trước có một bóng người, chính là An thúc vẫn đang đợi hắn đến.
Tựa hồ kĩ năng bơi lội của An thúc rất tốt, An thúc tìm dưới nước được một cây lau để làm ống thở, vừa nhìn thấy Vân Thiên Hà bơi đến liền dùng cỏ ở đáy nước tạo thành một sợi dây buộc hai người vào với nhau như vậy thì dù gặp dòng nước xoáy thì hai người cũng không bị tách khỏi nhau.
Sau khi an bày thỏa đáng, An thúc hướng về phía Vân Thiên Hà làm ra một thủ thế, dẫn Vân Thiên Hà bơi theo mọt phương hướng về phía hạ du.
Sau khi bơi được ước chừng một canh giờ, bầu trời cũng đã dần về đêm, mặt nước cùng tràn ngập vẻ hắc ám. An thúc không thể giống như Vân Thiên Hà có thể nhịn thở lâu dưới nước nên cứ cách một khoảng thời gian lại trồi lên để thở.
Được An thúc dẫn đường hai người tiếp tục bơi về phía hạ du, đến ngã ba dòng sông phân nhánh, An thúc liền dừng lại cùng Vân Thiên Hà trồi lên mặt nước đổi khí cũng tiện thể trao đổi:
– Phía trước nhất định sẽ có đội thuyền của đối phương. Nhất định bọn chúng sẽ dùng thiết võng chờ đợi chúng ta bất quá ở đây lòng sông được mở rộng chúng ta cố gắng tránh né nghĩ biện pháp tiến nhập vào trong Long hồ.
Vân Thiên Hà hít sâu một hơi rồi nói:
– An thúc vì sao lại phải đến Long Hồ, lẽ nào trong Long Hồ có huyền cơ sao?
– Đúng là trong Long Hồ có huyền cơ đến lúc đó cháu sẽ biết.
An thúc nói xong lại một lần nữa lặn xuống, Vân Thiên Hà nhìn thấy ánh đèn trên con thuyền phía xa, thậm chí còn nghe thấy cả tiếng gầm gừ tức giận truyền đến, hắn cũng không tiếp tục nhìn nữa mà lặn xuống theo An thúc.