Biết được Cẩm Khiết đã rất tức giận rồi, Vân Yến mới hài lòng nhìn ngón tay. Sau một hồi suy nghĩ, cô liền đưa cả mười ngón lên.
Thấy Vân Yến không biết xấu hổ mà đòi một lần mười tỷ, sắc mặt Cẩm Khiết liên tục đổi màu đa dạng như cầu vồng.
Một tay cô đặt trên bàn, tay còn lại chống cằm, vẻ mặt vui vẻ như mới kiếm được vàng, cô hỏi: “Bà không có đủ?”
“Ai nói?” Cẩm Khiết rống lên một tiếng.
Mười tỷ hiện giờ Cẩm Khiết hoàn toàn có thể lấy ra được, chỉ là bà ta phải nhịn vài tháng không shopping cho nên bà ta mới chần chừ như vậy.
Chiêu khích tướng của Vân Yến rất thành công, khiến cho Cẩm Khiết rút ra tấm chi phiếu ra và lưu loát ghi mười tỷ trên đó.
Lần này bà ta không ném vào mặt cô, mà ngồi dậy ném thẳng vào người cô.
Vì lần này động tĩnh của bà ta có chút lớn, cho nên mọi người liền đồng loạt quay người nhìn hai người, ngay lúc này Cẩm Khiết lại nói một cách rất dõng dạc nhằm mục đích khiến cô xấu mặt.
“Cô mau cầm lấy mười tỷ này và rời khỏi con trai tôi! Bắc gia chúng tôi đời này cũng không thể nhận nổi được một con hồ ly tinh như cô vào gia tộc được!”
Quả nhiên lời của Cẩm Khiết vừa dứt, đám người kia liền suýt xoa tỏ vẻ mình đã hiểu chuyện.
Thì ra là chuyện giới hào môn nha.
Thì ra cô gái kia là kẻ hám giàu nên mới đeo bám đàn ông nha.
Thì ra cảnh tượng huyền thoại vốn chỉ có trong truyện ngôn tình này cũng có ngoài đời nha.
“Cảm ơn bác gái.” Vân Yến nhu hòa mỉm cười, không mặn không nhạt đáp: “Tiếc là con đã chia tay với con trai bác một tiếng trước rồi.”
Vân Yến nói xong còn dùng ánh mắt cảm kích nhìn Cẩm Khiết như bà ta là kẻ đã cứu giúp cuộc đời cô.
“Con biết bác vốn thấu tình đạt lý, vì sợ cuộc đời con sẽ rơi vào hố sâu khi ở bên cạnh con trai bác cho nên bác mới làm thế này đúng không? Con thật sự cảm tạ bác, sau này khi đã thành công, con chắc chắn sẽ trả ơn!” Vân Yến nói xong, hốc mắt liền đỏ lên.
Mà câu nói của cô thành công khiến cho cả Cẩm Khiết và Vân Yến được tẩy trắng.
Mọi người lại tiếp tục lén lút nhìn về phía họ, khuôn mặt như vừa phát hiện một chân trời mới.
À, thì ra là vậy nha.
Thì ra sự thật là bác gái kia vì muốn cô gái đó có một cuộc đời đẹp đẽ nên mới cố ý làm vậy.
Wow, thì ra giới hào môn lại phức tạp như vậy, thật tội nghiệp mấy cô gái bình dân dính vào chuyện tình hào môn.
Nghe được câu chuyện bịa đặt từ trên xuống dưới của Vân Yến, Cẩm Khiết liền méo mặt, một phần là vì biết bản thân bị cô hố, phần còn lại vì không hiểu lý do mà cô làm vậy.
Tại sao phải tẩy trắng cho cả hai người bằng cách như vậy?
Với cả con trai bà làm gì tệ hại đến mức đó!?
Sau ba phút đứng yên suy nghĩ, cuối cùng Cẩm Khiết cũng hiểu được một chút lí do cô làm vậy.
Mục đích của Vân Yến khi bước vào đây, chỉ có hai thứ, đầu tiên là lấy tiền, thứ hai là bôi đen Bắc Cửu.
Vì vậy cho nên cô không có ý định làm xấu mặt Cẩm Khiết cũng như khiến thanh danh bản thân bị xấu đi.
“Cô! Cô! Cô im đi!” Cẩm Khiết lại thét lên, chỉ tay vào thẳng mặt cô, “Cô cái đồ gian xảo! Cái đồ xảo trá! Cái đồ đổi trắng thay đen! Con trai tôi nào có xấu xa như lời cô nói!?”
“Bác gái, bác khen con nhạy bén sao? Thật ra thì con cũng không đến mức đó… con biết là người của gia tộc đang quan sát bác nhưng mà không sao đâu, bác đừng lo nhé.” Vân Yến rất bình tĩnh mà tiếp tục đổi ý nghĩa câu nói của Cẩm Khiết.
Cẩm Khiết: “…” Tôi không nghe cái đồ miệng lưỡi xảo quyệt như cô! Tôi không nghe! Tôi không nghe!
Mọi người: “…” Hình như có gì đó rất kì lạ.
Trông bác gái kia không giống diễn kịch cho lắm, mà lời nói của cô gái nọ cũng rất chân thành.
Ài ài, theo lời của cô gái thì người của gia tộc gì đó đang ở đây thì phải?
Lỡ người của gia tộc gì đó là người thân/người bạn của mình thì sao?
Ồ, đột nhiên phát hiện bản thân có người thân/ người bạn thuộc gia tộc lớn thì thật thú vị biết bao nha.
Thế là đám người hóng hớt liền hỏi thăm lẫn nhau xem thử có ai là người của gia tộc gì đó hay không.
Nhận thấy cả đám người trong cả tiệm cafe ngoại trừ mình đều bị con nhóc ranh đối diện này dắt mũi, Cẩm Khiết tức đến mức thở không nổi.
Bà ta đành hạ tuyệt chiêu cuối, vươn tay ra giữa không trung, dồn hết sự tức giận vào tay chuẩn bị tát thẳng vào khuôn mặt khiến bà ta căm ghét đó.
Động tác khoa trương của Cẩm Khiết đã sớm rơi vào mắt của Vân Yến, cô chụp lấy tay bà ta, dùng một chút sức lực đè lên, buộc bà ta phải ngồi xuống.
“Bác gái, mười tỷ con xin nhận, chung cư con sẽ trả, hẹn gặp lại Bắc phu nhân.” Vân Yến híp mắt, vẫy tay chào tạm biệt.
Sau đó cô không một tiếng động liền cầm lấy túi xách và chi phiếu bỏ đi.
Cho đến khi phục vụ đem ra ly cà phê đen ra, Cẩm Khiết mới hung tợn mà đập bàn rời đi.
“Phu nhân a! Ngài chưa trả tiền.” Phục vụ thấy vậy liền chạy theo nhắc nhở.
Nghe thấy thế, Cẩm Khiết liền đỏ mặt, xấu hổ bỏ lại năm trăm ngàn rồi rời đi, cũng không chờ thu ngân thối lại.
Hai nhân vật chính trong drama theo chân nhau mà rời đi khiến cho tiếng xì xào trò chuyện trong tiệm lại to thêm vài phần.
Ài, quả nhiên chỉ ngồi ở quán cafe cũng có thể hóng được mấy câu chuyện thú vị như vậy nha