Nghê Hồng thượng thần gần như là dùng hết sức lực toàn thân, mới gầm lên được hai chữ: “Im miệng!”
Tuyết Khuynh Tâm làm sao có thể câm miệng? Bà lật lại chuyện xưa, khẽ phủi bụi bặm trong ký ức, rủ rỉ nói tiếp: “Ở loại thời điểm này, ngươi không cảm thấy là nghe lại chuyện xưa một chút rất tốt à? Chúng ta uống trà ở dưới tàng cây Thần Mộng, sau đó hắn mang rượu của nhân gian đến cho ta. Ta uống không quen, cuối cùng cảm thấy đắng, vì thế hắn tự mình ủ một vò tặng cho ta, nói là lúc pha chế nó, đã dùng tuyết đầu mùa sạch sẽ nhất.”
Nghê Hồng thượng thần không thể tưởng tượng được Thiếu Điển Tiêu Y ở thời điểm đó, đã hồi hộp và mong đợi như thế nào khi tặng vò rượu cho nữ nhân mình yêu thích. Đó là chuyện Thiếu Điển Tiêu Y không thể nào làm cho bà.
Tuyết Khuynh Tâm nở nụ cười trên môi, chẳng có chút mảy may lo lắng với tình cảnh trước mắt.
Bà nói: “Hắn nói muốn xem ta nhảy múa, ta ở ngay Nam Thiên môn đắp một người tuyết. Ta nói với hắn, nếu bảy ngày sau người tuyết đó không tan chảy, ta sẽ đến dưới tàng cây Thần Mộng, múa cho hắn xem. Vì thế hắn đặc biệt luyện chế một chiếc pháp bảo, chỉ để bảo vệ người tuyết kia, cứ trông coi rồi canh chừng, thủ giữ suốt bảy ngày bảy đêm. À, pháp bảo đó về sau rất nổi tiếng, không chừng ngươi đã từng thấy qua rồi.”
“Đèn Băng Tức.” Nghê Hồng thượng thần chữ chữ nghẹn ngào. Đèn Băng Tức đó là thứ pháp bảo xếp lại trong tẩm điện của bà, bản thân bà nhiều năm qua luôn yêu nó như báu vật, mà nay nó lại làm cho bà khóc không thành tiếng.
Tuyết Khuynh Tâm nói: “Đúng. Chỉ có điều thứ mà ngươi thấy chỉ là vật mô phỏng theo mà thôi. Khi đó cái pháp bảo kia là ở chỗ của ta. Sau này ta thực sự vì hắn soạn ra một điệu múa, vũ khúc đó có lẽ ngươi cũng đã từng nghe qua, tên là《 Tiệm Thu Lan 》.”
Nghê Hồng thượng thần không hề nhắc lại, bà từng nghe qua, bởi vì có tiên nga nói, Thiếu Điển Tiêu Y thích nhất khúc nhạc này. Thế nên bà sai người soạn lại vũ khúc đó, chúc thọ cho ông. Một năm đó bà chỉ vừa mới xuất giá, vẫn còn là một đứa ngốc lòng tràn đầy tình cảm dịu dàng.
Chuyện cũ chồng chéo lên nhau, chắp vá ra một thiếu niên non trẻ mà thâm tình. Hình bóng người trượng phu của chính mình, trong những năm tháng bà chưa từng tồn tại ở nơi đó từ từ hiện lên, mà bà lại chìm trong chuyện xưa của người khác rơi lệ đầy mặt.