Bởi thế lời của Từ Đường Nhiên vừa ra, hiện trường lập tức chìm trong một mảnh vui vẻ, có thể nói là hòa thuận chí cực, người gặp việc vui tinh thần sảng mà.
Miêu Nghị cũng ý cười đầy mặt, tâm tình lại hơi trầm trọng, bởi vì hắn rất rõ ràng, tiếp tục thăng một cấp, đến tử giáp nhị cấp thì che chở tại ngoài
sáng của Tín Nghĩa các liền thất hiệu, có chút người sợ là sẽ kiềm nén không được.
Bởi thế đợi chúng nhân gần đến lúc tán đi. Miêu Nghị lên tiếng nói:
– Từ Đường Nhiên ở lại một lát.
Sau khi nội đường chỉ còn Dương Triệu Thanh cùng Từ Đường Nhiên, Miêu Nghị nghiêng đầu ra hiệu với Dương Triệu Thanh:
– Ngươi đi sắp xếp một cái.
Dương Triệu Thanh chắp tay ứng tiếng, xoay người mà đi. Từ Đường Nhiên có phân mờ mịt,
thỉnh thị nói:
– Đại nhân có gì phân phó?
Miêu Nghị:
– Chuẩn bị đi, tới Địa Tàng tự.
– A… V.
Từ Đường Nhiên lia lịa ứng tiếng, trong lòng lại thầm thì đại nhân đây là làm sao vậy, làm sao lại tới Địa Tàng tự, đã đi bao lần rồi.
Không lâu sau, tất cả sự vụ trong phủ tổng trấn đã sắp xếp thỏa đáng. Ba người đều đổi đồ, Miêu Nghị dẫn theo hai người Dương Triệu Thanh và Từ Đường Nhiên, cùng lúc tiến vào mật đạo.
Đường trên mật đạo bị nước chìm ngập, ba người trực tiếp tiềm vào trong nước mà đi, rất nhanh liền chui vào trong hồ dưới đất Quỷ Thị, tấn tốc tiềm hành.
Lại trở ra, thì đã đến phụ cận Địa Tàng tự, Dương Triệu Thanh lên trước thăm dò xung quanh một lúc. Xác nhận không cό người chú ý mới triệu Miêu Nghị và Từ Đường Nhiên đi ra.
Hiện nay Miêu Nghị đã là khách quen của Địa Tàng tự, không giống lần đầu tới bị ngăn ở ngoài cửa.
Tiến khách sảnh. Tự có tiểu tăng dâng lên nước trà, Miêu Nghị đang ngồi. Từ Đường Nhiên đứng thẳng một bên, Dương Triệu Thanh đứng ở ngoài cửa.
Đợi Dương Triệu Thanh từ ngoài hướng trong gật đầu ý ra hiệu một cái, Miêu Nghị ở bên trong liền biết Tịch Không pháp sư tới.
Tịch Không pháp sư vừa vào khách sảnh thấy là Miêu Nghị, liền có hơi đau đầu, hắn cũng không chiêu ai chọc ai, không biết vì sao lại chọc phải vị này, bị quấn lên.
– Pháp sư, lại tới quấy rầy, thật là vạn phần khiểm ý.
Miêu Nghị đứng lên hai tay hợp mười.
Tịch Không pháp sư hai tay hợp mười trả lễ, sau khi vươn tay mời Miêu Nghị ngồi xuống, hai bên ngồi đối diện cách bởi bàn trà, hơi có chút đành chịu nói:
– Không biết Ngưu tổng trấn đến đây có gì phân phó?
Miêu Nghị cũng khá là đành chịu thở dài một tiếng:
– Còn có thể có chuyện gì, đến hỏi một tiếng,
không biết Đa Lực La Hán, kẻ ở Cực Lạc giới xui khiến đệ tử hành thích Ngưu mỗ đã bị bắt chưa?
Đây không biết đã là lần thứ mấy hắn hỏi dò chuyện này, ngay cả Từ Đường Nhiên nhiều lần đi theo đều cảm thấy là lạ, nghĩ thầm, ngươi bức Tịch Không như thế có nghĩa lý ư.
Tịch Không thật sự là phục hắn, quả nhiên không ngoài sở liệu, lại là vì việc này, ba ngày hai đầu chạy tới hỏi, lỗ tai hắn nhanh bị mài ra kén, một pháp sư nho nhỏ như hắn nào biết việc này, lại có can hệ gì tới ta? Ngươi hỏi ta, ta đi hỏi ai? Chỉ biết thông báo lên trên, còn kết quả thế nào tự nhiên phải đợi tin tức từ mặt trên.