Vốn hắn tưởng rằng cái gọi là Nạp Vật thế giới này chỉ là tiểu thế giới mà không biết đối phương lấy được từ nơi nào, không đáng để lo. Thế nhưng bây giờ nhìn lại, dường như hắn đã quá coi thường tiểu tử này.
Rất có thể không phải vậy.
Chẳng lẽ là thế giới mà đối phương đã luyện hóa? Coi như là tiểu thế giới đã luyện hóa thì cũng không thể làm được chuyện như ngôn xuất pháp tùy a!
– Tránh thoát!
Trong lòng khiếp sợ không thôi, thế nhưng cường giả Phong vương có bướu thịt này cũng không phải ngồi không, thân thể chợt biến đổi, bành trướng lên mấy trăm trượng. Cơ bắp toàn thân phồng lên như chuột vậy, lập tức chấn động mạnh một cái.
Ầm ầm!
Không gian bên trong Nạp Vật thế giới lập tức sụp đổ ra một mảng lớn, lực lượng cấm chế trên người của hắn cũng lập tức tiêu tán.
– Ồ?
Con ngươi của Nhiếp Vân co rụt lại.
Hắn đã từng lợi dụng Nạp Vật thế giới vây khốn không ít cường giả, tất cả mọi người cơ hồ đều khó có thể vi phạm ý niệm của hắn mà bị giết chết tại chỗ. Đây là lần đầu tiên có người lại tránh thoát trói buộc của hắn, thậm chí còn đánh nát một mảnh không gina.
Trước đó hắn cũng đã suy đoán ra được, Nạp Vật thế giới không phải là vạn năng, bây giờ nhìn lại, quả đúng là như vậy!
– Trảm!
Trong lòng đang rung động vì thực lực của đối phương, trên miệng Nhiếp Vân cũng không dừng lại, giữa hai lông mày dường như có điện mang sinh ra, lại lần nữa quát lên một tiếng.
Nương theo tiếng quát của hắn, trong thế giới trước mặt trong nháy mắt xuất hiện hai đạo phong nhận, mỗi một đạo cũng hiện quang mang màu vàng. Sưu một cái đã dùng tốc độ bằng mắt thường không thể nhìn thấy đâm về phía Phong vương có bướu thịt kia.
Cấp bậc bây giờ của Nạp Vật thế giới, có khả năng không trói được đối phương, cũng không thể làm được một ý niệm làm cho đối phương sinh, một ý niệm làm cho đối phương chết. Thế nhưng một khi đối phương đã tới đây, sao Nhiếp Vân có thể để cho hắn ta tùy tiện rời đi được chứ!
– Đây là… Thế giới mà ngươi sáng tạo ra? Điều này sao có thể chứ?
Nhìn thấy thế giới trước mắt nương theo ý niệm của đối phương tạo thành vô số công kích, uy lực cường đại vô cùng, rốt cuộc Phong vương có bướu thịt cũng ddã thức được mình đã gặp phải một quái vật như thế nào. Vẻ mặt bình tĩnh trước đó cũng không giữ được nữa, mà trở nên có chút khiếp sợ và đờ đẫn.
Một thổ dân nơi này lại có thể sáng tạo ra một cái thế giới sao? Hơn nữa không gian trong thế giới này lại được củng cố như vậy… Điều này sao có thể chứ?
Loại năng lực này cho dù là lão tổ nhất mạch của bọn họ cũng không làm được a!
Trong lòng rung động, thế nhưng cũng không có làm ảnh hưởng tới động tác của hắn, bàn tay hắn run lên, trường thương hóa thành vô số đạo tàn ảnh bắn về phía phong nhận.
Ầm Ầm!
Trường thương còn chưa đánh tới trước mặt phong nhận thì bầu trời trên đầu hắn đột nhiên trời u ám, có một đạo lôi điện lớn đột nhiên lăng không đánh xuống.
Ở trong Nạp Vật thế giới Nhiếp Vân là chưởng khống giả, đừng nói là lôi điện, cho dù muốn khiến cho không gian nơi này vỡ nát thì cũng chỉ là một ý niệm mà thôi.
Xoẹt Xoẹt Xoẹt Xoẹt Xoẹt!
Bầu trời hình thành lôi điện, mang theo công kích linh hồn và thân thể, uy lực cường đại vô cùng, hơn nữa phương vị đánh xuống phía dưới, cho dù hắn là cường giả Phong vương thì cũng khó có thể tránh né được. Cường giả Phong vương có bướu thịt chỉ cảm thấy trong đầu có chút choáng váng, thương ảnh trong tay chậm lại.
Xoẹt!
Phong nhận phía dưới trong nháy mắt đã xẹt qua hai chân của hắn, một trận đau
nhức truyền tới, sau đó hắn đã thấy từ phía mông đổ xuống đã bị đối phương chém đứt.