Lưu Tần Dương thần bí nói: “Có ba miếng. Chắc ngươi không biết thực ra trong bí cảnh còn có một cung điện, chỉ cần quy tụ đủ ba miếng ngọc bài là có thể mở được cung điện.”
Ba miếng ngọc bài, sao không để quy tụ bảy miếng là triệu hồi được thần long đi.
“Ồ…” Ninh Thư không có biểu cảm gì, có vẻ không mấy hứng thú. Lưu Tần Dương trong bụng có phần sốt ruột, hỏi Ninh Thư: “Chẳng lẽ ngươi không háo hức muốn biết ai có thể giành được tiên phủ?”
Ninh Thư nhàn nhạt nói: “Dù sao ta cũng không lấy được, ngươi có ngọc bài sao?”
“Ngụy sư đệ cứ nói đùa, ngọc bài là thứ ta có thể lấy được sao? Ta chỉ muốn xem thử cung điện trong bí cảnh ra sao mà thôi.” Lưu Tần Dương nói ra mục đích thật sự, ngoài miệng thì nói là muốn đi xem thử nhưng trong lòng lại chộn rộn, đối mặt với kỳ ngộ đáng gờm như thế, mấy ai có thể kiềm chế nổi.
Lưu Tần Dương nghĩ trên đường tới cung điện sẽ gặp phải rất nhiều nguy hiểm, nhưng càng gần trung tâm thì sẽ càng nhiều linh thú lợi hại, bảo vật cũng không thiếu.
Nhưng thứ mà hắn nghĩ tới nhiều nhất chính là tiên phủ này.
Ninh Thư dĩ nhiên có thể nhìn thấu suy nghĩ của Lưu Tần Dương, bèn nói: “Mọi người đều đã biết chuyện về tiên phủ, ngươi chưa gì đã chắc chắn sẽ giành được? Còn nữa ba miếng ngọc bội quy tụ hay không ngươi biết được chắc?”
Chạy đến xem, ngay cả cửa còn không vào được thì còn làm nên cơm cháo gì?
“Sư đệ chắc chưa biết, hôm nay ba miếng ngọc bài đã quy tụ rồi, hơn nữa còn hạn chế người tiến vào dựa trên cấp bậc tu luyện, những đệ tử vào tu luyện thử, cấp bậc đều không cao. Sư đệ, chúng ta cũng thử một phen xem sao.” Giọng nói của Lưu Tần Dương đầy mê hoặc, muốn lôi kéo Ninh Thư đi tranh giành tiên phủ.
Ninh Thư do dự trong giây lát, lập tức trả lời: “Tìm giàu sang giữa biển hiểm nguy, cứ làm như vậy đi.”
Lưu Tần Dương lập tức vỗ vai Ninh Thư, cười sảng khoái: “Chúng ta chân thành hiệp lực, phần thắng nhất định sẽ lớn hơn rất nhiều.”
“Nhất trí, nhất trí.” Ninh Thư cảm thấy mình có thể giành được tiên phủ này. Đây rất có khả năng là cơ duyên của nam chính, cô muốn tới chính là để phá đám, nếu có thể làm cho nam chính không giành được tiên phủ, Ninh Thư sẽ cực kỳ hả hê.
Hơn nữa cô còn phải trả mối thù truy sát lần trước, lần này kiểu gì cũng phải sống mái với nam chính một phen, đánh chết được là tốt nhất, không thì chí ít cũng phải làm hắn bị thương, hoặc khiến hắn rơi vào tình thế bất lợi khi tranh giành tiên phủ.
Lưu Tần Dương nói với những người khác chuyện về cung điện, hết thảy đều tán thành đi tới cung điện. Cho dù không giành được tiên phủ, trong cung điện đoán chừng còn có những bảo bối khác, kho tàng bí mật của người tu luyện cao ắt phải cất giấu rất nhiều bảo vật.
Trên đường đi cũng có thể gặp rất nhiều bảo vật.
Mọi người quyết định cùng tới cung điện ở trung tâm tiên phủ, nhất loạt nhìn chằm chằm Thiểm Phong điêu của Ninh Thư. Ninh Thư trực tiếp cho Thiểm Phong điêu vào túi linh thú, lạnh nhạt nói: “Linh sủng của ta không chở được nhiều người như vậy, vả lại nếu bay tới đó chưa biết chừng sẽ bỏ lỡ bảo bối nào đó trên đường thì sao, chúng ta tốt nhất vẫn nên đi bộ.”
Sắc mặt mấy người kia không vui cho lắm, muốn nói điều gì nhưng lại kiêng dè quả đấm của Ninh Thư. Lưu Tần Dương cười một tiếng, nói: “Đúng là nên đi bộ, chẳng may bỏ lỡ bảo bối nào đó thật chẳng hay chút nào.”
“Ngụy sư đệ, chúng ta có thể không cưỡi Thiểm Phong điêu nhưng để cho hai sư muội đây cưỡi đi. Các nàng dù sao cũng là con gái, đi bộ thế này quả thực không hay lắm.” Một nam đệ tử khác lên tiếng, hai nữ đệ tử đều nhìn Ninh Thư với ánh mắt chan chứa chờ mong.
Ninh Thư lạnh nhạt đáp: “Nếu không muốn đi có thể ở lại đây chờ bọn ta, như vậy cũng sẽ không mệt.” Cô thật không chịu nổi cái kiểu tự cho lời mình nói là lẽ đương nhiên của mấy người này. Cô có mắc nợ mấy người này cái gì hả?
Đúng là kiểu thiên hạ này là của bố, lời bố chính là chân lý.
“Để hai người bọn họ chờ ở đây sẽ xảy ra chuyện mất, Tích Bối Thiết lang không biết chừng sẽ còn quay lại.” Một nam đệ tử trong đám người cau mày nhìn Ninh Thư tỏ vẻ khó chịu: “Bây giờ chúng ta đã là một đội rồi, ngươi tại sao vẫn ích kỷ như vậy.”
Ninh Thư chỉ vào mũi mình, khó tin nói: “Ta ích kỉ đấy thì sao nào? Ta không quen biết các người, dựa vào đâu bắt ta đem đồ của mình cho các người dùng? Ta còn đang thiếu nguyên tinh đây, nào, đưa nguyên tinh của mấy người cho ta.”
Người đệ tử kia sững sờ không nói nên lời, Ninh Thư cười lạnh một tiếng: “Tạm biệt, ta đâu phải bám theo các người, đừng có khoa tay múa chân trước mặt ta.”
Ninh Thư nói xong xoay người rời đi, đi cũng rất nhanh. Lưu Tần Dương đuổi theo Ninh Thư, lôi kéo cánh tay cô, Ninh Thư lập tức gạt tay hắn ra: “Muốn làm gì?”
“Ngụy sư đệ tính khí của ngươi cũng hơi quá một chút.” Lưu Tần Dương có phần bất đắc dĩ nói tiếp: “Ngươi yên tâm, không ai có thể ép buộc ngươi làm gì, chỉ có điều chúng ta là một đội, gặp lúc nguy hiểm giúp nhau một tay vẫn là nên làm.”
Ninh Thư kiêu ngạo ừ một tiếng.