“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì.”
Tư Lạc và Leon, Louis hình thành vị trí tam giác, bầu không khí quái dị cứng đờ.
Trong không khí, chỉ còn lại tiếng nhạc êm dịu và tiếng củi lửa lách tách.
Trong bầu không khí khẩn trương thì Minh Thù từ trong rừng bên cạnh đi ra, Hạ Phù mặc quần áo đen, mặt lạnh lùng đi theo bên người cô như là vệ sĩ.
Trong lòng Hạ Phù chửi thề liên tục.
Vệ con mẹ nó sĩ.
“Nữ vương.”
Leon và các Huyết tộc hành lễ, đám Huyết tộc còn lại ngây ngốc, nữ vương gì cơ?
Thân vương duy nhất của Huyết tộc hiện tại chính là Louis thân vương, còn có nữ vương gì chứ?
Cô gái nhỏ ở đối diện mỉm cười hiền lành, đi qua Huyết tộc, đứng ở phía trước, giòn vang hỏi:
“Louis, hài lòng không?”
Lại là những lời này!
Louis: “…”
Hắn hài lòng cái rắm.
“Ngươi không vui là tốt rồi.”
Ngươi không vui trẫm mới hài lòng.
“Ngươi để nhiều Huyết tộc tụ tập ở chỗ này để làm gì?”
Louis vừa nói ra thì đa số Huyết tộc càng ngơ ngác, không phải Louis triệu tập bọn họ tới sao? Sao lại đổi thành cô gái kia triệu tập bọn họ?
Đây là chuyện gì vậy!
Giải thích một chút có được hay không!
“Có chút chuyện chúng ta cũng nên tính toán không phải sao?”
Minh Thù ngồi vào ghế Leon đưa lên, giọng còn mang ý cười:
“Vừa hay, những Huyết tộc năm đó cũng tham gia sẽ có thể làm nhân chứng.”
“Ngươi đã khôi phục trí nhớ!”
Không phải nghi vấn, mà là khẳng định.
Khôi phục ký ức năm đó.
Những từ này nằm cùng một chỗ, một vài Huyết tộc đã đoán ra cô gái đối diện là ai.
Nữ vương.
Minh Thù mỉm cười, không nói.
Trẫm khôi phục cái rắm!
“Ngươi nghĩ ta có nên báo thù này hay không?”
Chúng ta tới chơi lớn đi.
Thăm dò từng chút, quá phiền phức.
Huyết tộc sôi trào.
“Louis thân vương, cô ấy thật sự là nữ vương sao?”
“Nữ vương không phải đã chết sao… Hơn nữa dáng vẻ này không giống với nữ vương.”
“Louis thân vương, người nói đi, rốt cuộc cô ấy có phải nữ vương hay không?”
Lửa giận trong lòng Louis càng tăng cao, nghĩ người đối diện cái gì đều biết hết, nên hắn cũng bất chấp:
“Vi Hề, ngươi cảm thấy hiện tại ngươi có tư cách gì tranh đấu với ta?”
“Dựa vào việc ta vẫn là nữ vương của ngươi.”
“Dù cho như vậy, thì ngươi cho rằng dựa vào chút Huyết tộc của Leon là có thể trở mình hay sao?”
Louis phất tay, vô số Huyết tộc từ chỗ tối nhảy ra, bao vây tất cả Huyết tộc ở đây lại.
Bọn họ ai cũng rối loạn.
“Đánh nhau à.”
Minh Thù mừng rỡ, mặt mày cong cong cười nói:
“Lên, đánh trước đi.”
Khóe miệng Louis giật một cái.
Hắn để những Huyết tộc này đi ra chỉ dùng để hù dọa, không phải đến đánh nhau!
“Người đâu.”
Minh Thù vung tay lên: “Không được khinh thường bọn họ, đánh chết bọn họ là có thể kế thừa khẩu phần lương thực.”
Kế thừa khẩu phần lương thực?
“Ya!”
“Lên!”
“Vì khẩu phần lương thực!”
Minh Thù có vẻ phấn khởi,nhưng Tư Lạc hờ hững không quan tâm, cũng không ra tay.
Bên Louis còn đang suy nghĩ nên đánh như thế nào!
Vừa nãy là bọn họ đến trễ, xem chậm một tập sao?
Này, dừng tay, bọn họ chưa nói muốn đánh mà!
Con mẹ nó!
Nói là đánh nhau, thực tế chính là bọn họ bị đánh, bọn họ căn bản không có sức phản kháng, thân là nữ vương nên qua áp chế bọn họ.
Louis thân là thân vương nhưng ảnh hưởng ít đi một chút, hành động như thường.
Louis thừa dịp hỗn loạn, để quản gia dẫn Nguyên Tịch đang mê man tới, Louis tự khống chế trong tay.
Ánh mắt Tư Lạc vẫn đang thờ ơ liền tối xuống, tiến lên vài bước:
“Louis, buông cô ấy ra.”
Louis lạnh lùng quát lớn: “Không được nhúc nhích.”
Ngón tay hắn đưa qua, bóp cổ Nguyên Tịch.
Chỉ cần dùng sức nhẹ thì máu tươi sẽ tràn ra.
Một khi Nguyên Tịch chảy máu, Huyết tộc sẽ phát hiện Nguyên Tịch rất đặc biệt, đến lúc đó xảy ra chuyện gì thì không ai biết.
“Vi Hề, bảo người của ngươi dừng tay!”
Louis hét lớn một tiếng về phía Minh Thù.