[Tôi đang hoài nghi cuộc đời, Ngụy Việt sao có thể làm được?] [Nếu cuộc đời tôi có Đường Quả…]
…
Rồi đến các bậc phụ huynh,
[Nếu tôi có một con gái tên Đường Quả, con thích bạn Ngụy Việt à, ừ, mang về nhà giới thiệu cho bố mẹ đi.] [Nếu tôi có con trai tên Ngụy Việt, tôi nhất định sẽ bắt nó đi tìm một cô bé tên Đường Quả để yêu đương.]Trường học,
[Vì sao trường chúng ta không có Đường Quả cũng không có Ngụy Việt?]Và học sinh nhất trung,
[Một đôi thôi đã quá đủ rồi, trái tim bé nhỏ bị tổn thương của tôi không thể chịu được đả kích nữa.]Hiệu trưởng và giáo viên nhất trung: “…”
Vợ chồng nhà họ Đường: “…”
Tập đoàn Ngụy thị: “…” Hóa ra cậu tổng giám đốc nhỏ đã từng là học sinh kém.
Kỷ Tiểu Tư lướt bình luận, gương mặt vặn vẹo. Cô ta không cam lòng, những người này bị làm sao vậy?
Cô ta muốn làm gì đó, lại tuôn ra một bài đăng rằng Ngụy Việt bây giờ là giám đốc của tập đoàn Ngụy thị, lập tức có vài người ngậm miệng lại.
Ngụy Việt dứt khoát tung ra người đầu tư lớn nhất cho mình, mặt trước viết hai chữ Đường Quả, mặt sau ghi số tiền, lần đầu là sáu nghìn vạn, lần sau là một trăm triệu.
Mọi người đọc bài cậu đăng, ôm ngực lại. Người ta là ông lớn bà lớn, không thể trêu vào.
Đường Quả có một cái Weibo, vì cô học tập xuất sắc nên trường học đã chứng thực Weibo cho cô.
Vì chuyện này mà fan của cô lên đến mấy trăm vạn.
Một vài bạn fan hỏi cô làm sao để học, cô cười tủm tỉm trả lời, “Trời sinh thông minh là được.”
Cười xỉu.
Có một ít fan thấy cô đầu tư sáu nghìn vạn với một trăm triệu, không nhịn được hỏi có phải nhà họ Đường cho cô tiền tiêu vặt hay không, cô trung thực trả lời, “Dạo trước có dùng tiền tiêu vặt mua mấy cái cổ phiếu không tồi.”
Lạy hồn, đã học tốt rồi, bản lĩnh chơi cổ phiếu cũng không kém.
Một ít người chơi cổ phiếu cũng yên lặng theo dõi cô, thỉnh thoảng còn hỏi cô chuyện cổ phiếu. Đường Quả đáp lại rất cẩn thận, được bọn họ tôn lên thành thần.