Hàn Nghệ gật gật đầu, nói: “Như thế nào? Đệ luyến tiếc sao?”
Hùng Đệ nghiêng đầu, nói: “Thật ra cũng không phải là luyến tiếc Trường An, chỉ là luyến tiếc mấy vị tỷ tỷ.”
Hàn Nghệ cười nói: “Vậy đệ cứ ở lại chỗ này đi!”
Hùng Đệ vội vàng lắc đầu nói: “Vậy cũng không được, ta phải đi theo Hàn đại ca, huynh đã đáp ứng cha mẹ ta, phải chăm sóc kỹ lưỡng ta nha.”
Hàn Nghệ nói: “Thằng nhóc béo này, lần đó ta nói như vậy là vì bị nước mắt của đệ bức bách mà.”
Đôi môi dày của Hùng Đệ trề ra, nước mắt lưng tròng nhìn Hàn Nghệ.
Hàn Nghệ vẫy tay nói: “Được được được, đệ thắng, đệ thắng. Ai u, thật là.”
Tiểu Dã ha ha nở nụ cười.
Hùng Đệ cũng ha hả nở nụ cười theo.
Tiểu Dã đột nhiên nói: “Đại ca, mới vừa rồi ngươi là đang nghĩ tới đại tỷ tỷ sao?”
Hàn Nghệ sửng sốt, lập tức gật gật đầu.
Hùng Đệ vội vàng nói: “Đúng rồi, chúng ta có cần nói một tiếng với đại tỷ tỷ hay không.”
Hàn Nghệ nói: “Đệ đi đâu tìm đại tỷ tỷ của đệ đây?”
“Không biết.”
Hùng Đệ lắc đầu.
Hàn Nghệ hoàn toàn không còn gì để nói, lại nói: “Thôi đi, tìm được nàng, cũng chỉ đem đến cho nàng phiền phức mà thôi.”
“Vậy… vậy chúng ta vẫn là đừng đi tìm.” Hùng Đệ lắc đầu.
“Tiểu Nghệ ca.”
Trà Ngũ đột nhiên đi lên, bên cạnh hắn còn dẫn theo một thiếu niên.
Hàn Nghệ nói: “Chuyện gì?”
Trà Ngũ nói: “Người này nói có việc gấp tìm ngươi.”
Hàn Nghệ liếc nhìn thiếu niên kia, thấy khá xa lạ, liền hỏi: “Ngươi là?”
Thiếu niên kia nói: “Ngươi chính là Hàn Nghệ sao?” Hàn Nghệ gật gật đầu.
Thiếu niên kia đi lên trước, đem một đồng tiền đặt lên bàn, nói: “Có người nhờ ta đem đồng tiền này giao cho ngươi, còn nói gặp ở chỗ cũ.”
Hàn Nghệ liếc nhìn đồng tiền kia. Là nàng?
Một nén nhang sau.
Hàn Nghệ đi tới mảnh rừng cây phía sau hẻm kia, dưa lưng trên một cây đại thụ khô gầy, dùng chân đánh nhịp.
Một lát sau, một cô gái che mặt từ bên cạnh đi ra.
Đúng là Cố Khuynh Thành.
Hàn Nghệ liếc mắt nhìn Cố Khuynh Thành, đem đồng tiền ném tới.
Cố Khuynh Thành tiếp nhận tiền đồng, không nói lời nào nhìn Hàn Nghệ.
Hàn Nghệ nói: “Đừng nhìn ta như vậy, ta cũng không có nợ cô cái gì.”
Cố Khuynh Thành nói: “Nhưng lúc trước ngươi đã đáp ứng ta.”
Hàn Nghệ nói: “Ta quả thật đã đáp ứng cô, thế nhưng ta có thể làm gì đây. Ta hiện tại cũng là ốc không lo nổi mình ốc, tự thân khó bảo toàn, có bản lĩnh cô giúp ta lưu lại. Ta sẽ thực hiện lời hứa của mình.”
Cố Khuynh Thành nói: “Dù sao ta chỉ biết ngươi đã đáp ứng ta.”
Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Được, vậy cô dạy ta xem, bây giờ nên làm gì?”
“Ta không biết.” Cố Khuynh Thành một mặt ủy khuất nói.
Hàn Nghệ thở dài, nói: “Trở lại chuyện chính, nếu như ta có thể tìm được cô, ta chỉ có thể nói với cô một tiếng xin lỗi. Đây đã là việc duy nhất ta có thể làm rồi.”
Cố Khuynh Thành liếc nhìn Hàn Nghệ, nói: “Ngươi có nhiều chủ ý như vậy, vì sao lần này lại không có chút sức hoàn thủ nào.”
Hàn Nghệ kích động nói: “Vấn đề hiện tại là ngay cả xảy ra chuyện gì ta cũng không biết, ta còn có thể nghĩ ra biện pháp sao? Cô có thể nói cho ta biết xảy ra chuyện gì không?”
Cố Khuynh Thành lắc đầu một cái, lúng túng nói: “Ngươi có thể giúp ta nghĩ ra một biện pháp được không? Ngươi biết bí mật của ta, sớm muộn có một ngày ta sẽ không chịu đựng nổi.”
Hàn Nghệ hơi trầm ngâm, nói: “Cô hoàn toàn không cần lo lắng, nếu như có người muốn làm bẩn cô, chỉ cần cô vạch trần mặt nạ là được.”
Cố Khuynh Thành phì một tiếng, nói: “Thât sư không nên nói cho ngươi.”
Hàn Nghệ cười nói: “Được rồi, được rồi, nói chuyện đứng đắn, vấn đề then chốt của cô là ở chỗ công tử kia sẽ tìm cô tính sổ. Nhưng việc này, cô cũng rõ ràng, Tào Tú cung rõ ràng, không thể có chuyện ả chưa hề nghĩ tới điểm này, ta phỏng chừng ả cuối cùng vẫn sẽ để cô lặng lẽ rời đi, nếu như cô thực sự không có nơi để đi, có thể tới Dương Châu tìm ta.”
Cố Khuynh Thành có chút kinh ngạc nói: “Thật sao? Ta thật sự có thể đi Dương Châu tìm ngươi sao?”
Hàn Nghệ gật gật đầu nói: “Tốt nhất nên chuẩn bị chút rượu và lương khô, nói không chắc đến lúc đó ta còn phải dựa vào tiếp tế của cô.”
Cố Khuynh Thành lườm hắn một cái, nói: “Ngươi có nhiều ý đồ xấu như vậy, không thể có chuyện chết đói được.”
“Cám ơn cát ngôn của cô.” Hàn Nghệ cười nói.
Cố Khuynh Thành thoáng trầm mặc một hồi, nói: “Tại sao ngươi lại tốt với ta như vậy?”
Hàn Nghệ than thở: “Có lẽ là do đồng bệnh tương liên đi, vận mệnh của cô và ta có lẽ đã sớm định trước là phải rời đi nơi đây, hơn nữa, nhiều một người như cô, cũng chỉ là thêm một miếng cơm ăn mà thôi, ta cung cần có người nấu cơm giặt quần áo, cô cũng đừng nói ngươi không biết làm mấy chuyện này, trước đây cô ở Tạ gia, khẳng định chính là làm những việc này.”
Cố Khuynh Thành cáu giận nói: “Ta còn thắc mắc tại sao hôm nay ngươi lại có lòng tốt như vậy, hóa ra chỉ là muốn ta giúp ngươi nấu cơm giặt quần áo.”
Hàn Nghệ nói: “Chẳng lẽ ta dẫn cô đi Dương Châu, còn phải hầu hạ cô nữa hay sao, vậy cô vẫn là chớ đến.”
Cố Khuynh Thành oan ức nhìn Hàn Nghệ, nói: “Nấu cơm giặt quần áo thì nấu cơm giặt quần áo, ngược lại đến lúc đó nếu ta không có chỗ để đi, nhất định đến tìm ngươi.”
Hàn Nghệ gật gật đầu.
Cố Khuynh Thành nói: “Ngươi tính khi nào thì đi?”
“Buổi sáng ngày mai.”
Cùng ngày đó, Hàn Nghệ lại nói cho Lưu Nga hắn đã nhờ Nguyên Mẫu Đơn quản lý Phượng Phi Lâu, đồng thời hắn cung căn dặn Lưu Nga, Nguyên Mẫu Đơn chỉ là một người làm công, mà không phải ông chủ, cái quan hệ chủ thứ này nhất định phải phân ra rõ ràng. Sau đó lại dặn dò bọn họ một lần tất cả các loại công việc to to nhỏ nhỏ.
Đây cũng không phải là giả vờ, hoặc là qua loa cho xong, hắn là thật lòng, bởi vì một khi Võ Tắc Thiên không có ra tay, vậy hắn liền thật sự phải rời đi.
Đây là theo như Trưởng Tôn Vô Kỵ nói, thuận thế mà đi.
Cung có thể nói, ngày mai là một bước ngoặt cuộc đời của Hàn Nghệ.
Buổi sáng hôm sau, một nhóm sau người Hàn Nghệ, Hùng Đệ, Tiểu Dã, Tang Mộc, Đông Hạo, Tá Vụ, dưới sự đưa tiễn của đám người Lưu Nga, điều khiển hai chiếc xe ngựa chậm rãi rời khỏi hẻm bắc.
Chỉ thấy phụ cận bắc môn đứng không ít người, tuy rằng Hàn Nghệ tuyên bố ra bên ngoài là về nhà thăm người thân, thế nhưng bọn họ đều biết chuyện này nhất định có quan hệ đến Thôi gia, chỉ là bọn họ cũng không biết trong đó phát sinh cái gì mà thôi. Nhưng bọn họ cung không cảm thấy quá hiếu kỳ, bởi vì thế lực cách biệt quá xa, Hàn Nghệ thắng, đó là kỳ tích, Hàn Nghệ bại, đó là chuyện đương nhiên.
Trong đó có không ít người là đến đưa tiễn, cũng không có thiếu người là đến chế giễu.
Đưa tiễn tự nhiên là những hàn môn tử đệ kia, dù sao Hàn Nghệ từng cho bọn họ một cái hoàn cảnh bình đẳng với quý tộc, đối với việc này, bọn họ vẫn rất cảm kích.
Còn những người đến chế giễu, đơn giản chính là những con cháu sĩ tộc kia, tuy rằng bọn họ cung thường đến xem kịch nói, nhưng cũng chỉ là xem kịch nói mà thôi, Hàn Nghệ rời đi lại là một chuyện khác.
Bởi vì chuyện này có thể xem là hàn môn lại thua trên tay quý tộc một lần nữa.
Dù sao người cát ngôn đưa tiễn có, ngưởi chê cười cũng có.
Hàn Nghệ đều là làm như không thấy, vừa ra bắc môn, đi về phía nam được ba dăm, hắn liền để đám Lưu Nga trở lại, dù sao đều là nữ nhân, đều đi theo cung không phải tốt lắm.
Đừng xem Mộng Nhi bình thường vẫn hay cãi nhau cùng Hàn Nghệ, nhưng thật đến một khắc Hàn Nghệ phải đi, khóc đến mức cả người toàn là nước mắt, làm cho Hùng Đệ cung ôm Đỗ Tổ Hoa khóc lớn một trận.
Sau khi chia tay, mấy người Hàn Nghệ liền bắt đầu khởi hành.
Dù sao vừa mới chia tay xong, tâm tình của đám Hùng Đệ đều vô cùng thấp, ai cũng không muốn há mồm, nhưng chi co ngoại trừ một người, chính là Hàn Nghệ.
Theo Hàn Nghệ, hết thảy đều chưa kết thúc, hắn vẫn còn đang cố níu kéo.
Nhưng mà, thời gian vẫn cứ trôi qua, thái dương cũng đã xuống núi, thế nhưng người Hàn Nghệ kỳ vọng vẫn chưa có xuất hiện.
Đến tối nhóm Hàn Nghệ tìm một khách sạn nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau lại tiếp tục chạy đi.
Lại đến lúc mặt trời chiều hạ sơn, Hàn Nghệ nhìn thái dương đang chậm rãi hạ xuống từ phía tây, trong lòng cũng đã hoàn toàn lạnh giá.
Nhưng vào lúc này, chợt nghe được phía sau có người hô: – Đoàn xe phía trước mau chong dừng lại, mau chong dừng lại.
Trong mắt Hàn Nghệ xẹt qua một vệt ánh sáng, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một đám người mang theo bụi bặm nồng đậm đang đuổi tới
“Có chuyện gì thế?”
“Ta cũng không biết?”
Tang Mộc, Tá Vụ vội ngừng xe ngựa lại.
Cũng không lâu lắm, đội nhân mã kia liền đuổi tới, bao quanh đám Hàn Nghệ một vòng, một nam nhân trung niên thân mặc quan phục tiến lên phía trước, chỉ thấy ông ta chừng bốn mươi tuổi, chân khoác hài rộng, giữ lại một tia râu ria, khuôn mặt hiền lành, một đôi mắt lộ ra ý cười, ông ta đánh giá Hàn Nghệ một chút, nói: “Ngươi chính la Hàn Nghệ?”
Tiếng nói của ông ta vô cùng nhu hòa, khiến người ta nghe thấy rất thoải mái.
“Chính là tại hạ.”
Hàn Nghệ chắp tay thi lễ, lại hỏi: “Không biết các hạ là?”
Nam nhân trung niên hơi hơi chắp tay nói: “Tại hạ là là Trung Thư Xá Nhân Lý Nghĩa Phủ.”
Chức Trung Thư Xá Nhân này chính là thay hoàng đế tuyên chiếu mệnh lệnh.
Lý Nghĩa Phủ? Danh tự này thật giống như đã nghe qua ở nơi nào, thôi đi, đừng nghĩ nữa, không quan tâm là quan chức gì, dù sao đều lớn hơn ta. Hàn Nghệ vội vàng nói: “Hóa ra là Lý Xá Nhân, ngưỡng mộ đã lâu, ngưỡng mộ đã lâu.”
Lý Nghĩa Phủ hỏi: “Ngươi là muốn đi đâu đây?”
Hàn Nghệ nói: “Tại hạ dự định về Dương Châu thăm người thân.”
“Dương Châu?”
Lý Nghĩa Phủ hơi nhíu mày, nói: “Ngươi đợi lúc khác lại về Dương Châu đi.”
Hàn Nghệ giả vờ kinh ngạc “A” một tiếng, thế nhưng trong lòng thì lại kích động không thôi.
Lý Nghĩa Phủ ho nhẹ một tiếng, nói: “Theo khẩu dụ của Bệ hạ, lệnh cho ngươi ngày 15 tháng 5, dẫn theo người của ngươi theo bệ hạ tiến vào Vạn Niên Cung, biểu diễn kịch nói.
Quả là cáo già!
Trong lòng Hàn Nghệ thầm mắng một câu.