Bởi vì xung quanh có quá nhiều xác Tích Bối Thiết lang nên mọi người tìm một chỗ khác định nghỉ ngơi một chút. Mấy người liên tục bị Tích Bối Thiết lang truy sát, đều không được nghỉ ngơi tử tế nên hiện giờ ai nấy cũng nhếch nhác. Ninh Thư so với bọn họ khá hơn rất nhiều.
Có người ra ngoài bắt thỏ răng sắt định nướng lên ăn, bổ sung ít thể lực. Ninh Thư ở cạnh Thiểm Phong điêu ngồi dưới đất tu luyện.
Lưu Tần Dương ngồi xuống bên Ninh Thư, sờ sờ mũi muốn nói chuyện lại bị Thiểm Phong điêu ném cho một ánh mắt sắc như dao cảnh cáo.
Lưu Tần Dương có chút ngờ ngợ nhìn Thiểm Phong điêu, cảm giác con linh sủng này mạnh hơn rất nhiều so với ngày trước, đoán chừng là Ngụy Lương Nguyệt đã cho Thiểm Phong điêu ăn linh quả nào đó khiến nó mạnh mẽ hơn.
Quả nhiên là nhà giàu mới nổi, lại có thể đem thứ tốt như vậy cho một con linh sủng ăn. Có một người cha hùng mạnh chống lưng chính thì tùy hứng, thích làm gì thì làm.
Không ít đệ tử Thiên Đạo tông cũng cực kỳ đố kị với Ngụy Lương Nguyệt. Người bình thường phải trải qua bao gian khổ để thu thập tài nguyên tu luyện, còn Ngụy Lương Nguyệt có một người cha già chống lưng liền có sẵn tài nguyên, thậm chí có tài nguyên còn không chịu chăm chỉ tu luyện, quả là khiến cho người khác nóng mắt nóng mũi, chỉ hận không thể đổi vị trí với hắn.
“Có chuyện gì?” Ninh Thư mở mắt thấy Lưu Tần Dương đang dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn chằm chằm linh sủng của mình. Hắn còn có ý gì với linh sủng của cô sao?
Lưu Tần Dương mặt núng nính thịt cười rộ lên rất vô hại nói: “Chính là muốn hỏi ngươi vài thứ về tu luyện, ta thấy ngươi tu luyện không cao, sao lại lợi hại như vậy?”
Ninh Thư: “Khí lực của ta lớn.”
Lưu Tần Dương:…
Đây có thể coi là câu trả lời sao!
“Ngụy sư đệ ăn một chút đi.” Một nữ đệ tử đưa con thỏ đã nướng xong đến trước mặt Ninh Thư, cô liền xua tay: “Ta ăn rồi, các người ăn đi.”
Thiểm Phong điêu nhìn con thỏ nướng trong tay nữ đệ tử không chớp mắt. Ninh Thư thấy vậy liền nhận lấy con thỏ từ tay nữ đệ tử, không quên cảm ơn: “Đa tạ sư tỷ.”
Ninh Thư ném cho con thỏ cho Thiểm Phong điêu, nó xơi một cách ngon lành.
Nữ đệ tử cười với Ninh Thư, nói: “Sư đệ, linh sủng của ngươi thật thú vị.”
Ninh Thư: “Hề hề. Linh sủng của ngươi cũng rất thú vị.”
“Ta còn chưa có linh sủng, linh sủng tốt có thể gặp không thể cầu.” Nữ đệ tử ngồi bên cạnh Ninh Thư, gió thổi làm tóc tấp tới bay vào mặt Ninh Thư khiến cô thấy hơi nhột nên dịch ra xa một chút.
Nữ đệ tử lại không để ý động tác Ninh Thư, nói với cô: “Thực ra ngươi cố ý làm như vậy, ngụy trang biến mình thành một kẻ vô dụng. Sau khi hủy bỏ hôn ước với Sư Tuệ Đế, ngươi mới bắt đầu bộc lộ tài năng.”
Ninh Thư vẻ mặt lãnh đạm, cảm thấy nữ đệ tử này thực sự nghĩ quá nhiều rồi.
Cô chính là cái thứ bỏ đi, cần gì phải ngụy trang nữa.
“Nếu như Sư Tuệ Đế biết được người đã từng là vị hôn phu của nàng ưu tú như bây giờ, nàng ấy chắc chắn sẽ rất hối hận.” Nữ đệ tử rơi vào ảo tưởng của chính mình.
Ninh Thư:…
Cứ cho là bây giờ cô rất lợi hại đi thì sao nào, không đẹp trai bằng nam chính thì cũng phí hoài mà thôi, tướng mạo rất quan trọng.
“Ngụy sư đệ, vào bí cảnh có thu hoạch được gì không?” Nữ đệ tử hỏi Ninh Thư. “Nếu ngươi tìm được thứ tốt mà ở chỗ ta lại có thứ mà ngươi thích thì chúng ta có thể trao đổi với nhau.”
Ninh Thư liếc nhìn nữ đệ tử hỏi: “Cô tìm được rồi thứ gì tốt, lấy ra đây, xem có thứ ta cần không, ta sẽ cân nhắc đổi với cô.”
Nữ đệ tử cười cứng ngắc: “Ta sao có thể tìm được thứ tốt chứ, chẳng qua chỉ là mấy linh thảo cấp thấp, linh quả còn không tìm được. Đến tận bây giờ ta vẫn chưa tìm được trái linh quả nào.”
Ninh Thư chỉ ồ một tiếng, không nói gì thêm.
Nữ đệ tử nói với Ninh Thư thêm đôi câu liền ngượng ngùng đi mất, vẻ mặt có chút xấu hổ.
Không phải ban nãy nàng ta nhìn thấy Lưu Tần Dương vừa mới đưa cho cô một trái linh quả sao? Mới đó mà đã nhớ linh quả rồi à. Nhìn nàng ta như thể oan ức lắm vậy?