Bất quá Lệ mama thật sự rất đáng yêu, rõ ràng là hào môn phu nhân, cho dù ăn mặc hay cử chỉ rất tao nhã, nhưng trên người có một loại thân thiết khiến người ta thoải mái vô cùng..
Có một người mẹ như vậy, khó trách lại nuôi ra một đứa trẻ ấm áp như Lệ Dạ Kỳ.
Xe chạy được một nửa, Tiết Thục Dĩnh gọi điện thoại cho Lệ Dạ Kỳ, trực tiếp nói anh biết, vợ anh bị bà quẹo phải về Lệ gia, trở về hay không thì tuỳ.
Lệ Dạ Kỳ nhíu mày:”Mẹ, mẹ đưa di động cho Hi Nhi”
“Ai, Lệ đại thần… “Điện thoại đổi đến tay Ngôn Lạc Hi, cô khẽ gọi một tiếng.
Lệ Dạ Kỳ nói: “Phu nhân, tìm một cơ hội.
Xuống xe, anh lập tức qua đón em”
Ánh mắt Ngôn Lạc Hi không nhịn được bay về phía Tiết Thục Dĩnh, đầu óc có chút mơ hồ:”Hả?”
“Không phải em không thích đến Lệ gia sao?”
Lệ Dạ Kỳ nhớ tới lần đó sau khi rời khỏi Lệ gia, tinh thần cô sa sút mấy ngày, anh không muốn chuyện này tái diễn.
“Nhưng….”
Ngôn Lạc Hi nắm chặt điện thoại, tình hình rất khó từ chối, lại nói cô cũng muốn hiểu thêm mặt khác của anh với người nhà.
“Em muốn đi không? “Lệ Dạ Kỳ nhẹ giọng hỏi.
Ngôn Lạc Hi nhìn Tiết Thục Dĩnh, bà rất tha thiết nhìn cô, cô gật đầu thật mạnh:”Muốn”
“Được, anh biết rồi, anh lập tức qua đó”
Lệ Dạ Kỳ cúp điện thoại, cầm lấy áo khoác, xoay người bước ra khỏi văn phòng.
Vợ muốn đi đâu, anh vui vẻ phụng bồi! Chỉ là, anh không muốn làm cho cô sinh lòng bất an nữa.
Cúp điện thoại, hai má Ngôn Lạc Hi nóng lên, cô đưa điện thoại lại cho Tiết Thục Dĩnh, “Mẹ, Lệ đại thần nói anh ấy sẽ về nhà Lệ gia”
Tiết Thục Dĩnh tiếp nhận điện thoại, vẻ mặt đắc ý:”Mẹ biết ngay, có con nó nhất định sẽ về. Ai, ta thật thông minh, lần sau xài chiêu này tiếp”
Ngôn Lạc Hi: “……”
Thì ra bây giờ cô chính là mồi nhử để Lệ đại thần về nhà?
Sau khi xe chạy vào đình viện Lệ gia, gần mười phút, mới dừng lại ở bãi đỗ xe.
Tiết Thục Dĩnh lôi kéo Ngôn Lạc Hi xuống xe, nhìn thấy xe thể thao màu trắng dừng ở một bên, bà kinh ngạc nói: “Du Nhiên hôm nay cũng đã trở lại, đây cũng là trùng hợp?”
Ngôn Lạc Hi tâm tình phức tạp, rõ ràng biết tránh không thoát, khi nghe nói cô ta ở đây liền có loại cảm xúc muốn quay đầu bỏ về.
Nhưng cô đã đến trước cử, người nên sợ là cô ta mới đúng!
Ngôn Lạc Hi mím môi:”Có thể vì hôm nay là cuối tuần”
“Khó trách, ngày thường cũng không thấy bóng dáng đâu, đứa trẻ này tiếp xúc gần sẽ tạo cho người ta cảm giác sởn gai óc không tốt lắm”
Ngôn Lạc Hi kinh ngạc nhìn Tiết Thục Dĩnh, bà đối với Lệ Du Nhiên thái độ không mấy thân thiện, tại sao?
Mà bây giờ cũng không ý tứ muốn nghiên cứu cô ta, cô nói:”Mẹ, con đến tay không có vẻ không tốt lắm?”
“Tại sao?”
Ngôn Lạc Hi nhất thời bị hỏi, cô nói:”Con nên chuẩn bị chút quà mới phải”
Quà lần trước đều do Lệ đại thần chuẩn bị cũng không phải tâm ý của cô, bây giờ hai tay trống trơn, cảm giác thật thất lễ.
Tiết Thục Dĩnh bị cô chọc cười, “Về nhà mình mang quà gì, huống chi lần trước con đã chuẩn bị rồi, Lạc Lạc, không cần gò bó, nơi này chính là nhà của con, con đi ngang cũng không sao”
Ngôn Lạc Hi cố ý bắt chước cua đi đường, động tác ngây ngô đáng yêu chọc Tiết Thục Dĩnh ôm bụng cười to, “Đứa nhỏ này, sao lại vui đến vậy, ở cùng Tiểu Thất cũng vui như vậy sao?”
Ngôn Lạc Hi dừng lại:”Không đâu, Lệ đại thần là người rất nhàm chán”
“Con trai ta khẳng định để con chịu không ít khổ rồi, bất quá một đứa nhàm chán một đứa hoạt bát, ngược lại rất xứng đôi”
Từ trong miệng Tiết Thục Dĩnh nói ra xứng đôi, cũng đã biến tướng thừa nhận thân phận của Ngôn Lạc Hi.
Ngôn Lạc Hi khẽ mỉm cười, đang muốn nói chuyện, xe thể thao màu trắng cửa xe đẩy ra, Phó Du Nhiên từ trên xe xuống bộ dáng giống như không nghe các cô vừa rồi nghị luận mình, âm khí sâm sâm chào hỏi:”Bác cả gái, chị dâu hai người về rồi”