Sắc mặt Mạc Nhược Vũ lập tức tươi tỉnh trở lại, Hạ Liên không qua lại với bạn trai người khác, La Hàn không phản bội bạn gái, bạn gái anh ta cũng không bị cắm sừng, may thật.
Kiều Chính Hạo đưa muỗng bánh kem đến, Mạc Nhược Vũ liền lắc đầu từ chối, vẫn chưa hết hiếu kỳ: “Vậy hôn lễ của La Hàn, tôi có nên đến không?”
“Chúng ta phải đến!” Kiều Chính Hạo nhấn mạnh.
“Tôi lại phải giả làm vợ anh?” Mạc Nhược Vũ biểu tình phản đối.
“Em lấy tư cách tình nhân của tôi cũng được” Kiều Chính Hạo cười sâu xa: “Như thế càng kích thích hơn”
Mạc Nhược Vũ ném cho Kiều Chính Hạo cái nhìn đầy khinh bỉ, thân phận rõ ràng không muốn, chỉ toàn thích dây dưa mập mờ, cô lại cực kỳ ghét điều đó.
Trên môi Kiều Chính Hạo hiện lên nụ cười nhàn hạ, anh tiến sát tai cô nói thật rõ: “Nhược Vũ, em nhất định sẽ là cô gái hạnh phúc nhất…”
“Anh có ý gì?” Mạc Nhược Vũ có chút hoang mang, đột nhiên Kiều Chính Hạo nói ra lời này khiến cô không khỏi lo sợ, bụng dạ anh có bao giờ tốt. Loading…
“Em phải nhớ thật kỹ” Kiều Chính Hạo thì thào, hôn phớt lên môi Mạc Nhược Vũ.
Kiều Chính Hạo của hiện tại khiến Mạc Nhược Vũ vô cùng bất an, trước đây anh luôn thẳng thắn với cô có gì nói nấy nhưng bây giờ nửa úp nửa mở làm cô không biết đường nào mà lần.
Hết buổi trưa Kiều Chính Hạo đưa Mạc Nhược Vũ về chung cư rồi quay lại công ty.
Vào phòng ngủ, Mạc Nhược Vũ mệt mỏi ngã sấp lên giường, sắp thiếp đi thì có người nhấn chuông, cô uể oải đứng dậy ra mở cửa.
Kỳ Ngọc cười hì hì, nhét Bánh Bao vào tay Mạc Nhược Vũ: “Cậu về rồi trông thằng bé giúp mình một buổi, mình có việc phải ra ngoài”
Bánh Bao buồn ngủ ngả đầu vào vai Mạc Nhược Vũ, cô không nói lời nào lùi chân đóng cửa lại, để Kỳ Ngọc ngơ ngác ở bên ngoài.
Buổi chiều Kiều Chính Hạo tan làm, vừa mở cửa phòng đã chứng kiến cảnh khiến anh bốc hỏa, Mạc Nhược Vũ ôm Bánh Bao ngủ trong lòng, trước đây không sao nhưng hiện tại anh không chấp nhận được.
Kiều Chính Hạo hùng hổ đi đến bế Bánh Bao lên, cậu nhóc cựa người mơ màng mở mắt, thấy Kiều Chính Hạo liền vui mừng: “Daddy!”
Đối diện một đứa bé đáng yêu như Bánh Bao, Kiều Chính Hạo muốn giận cũng không giận nỗi, anh cắn vào cái má hồng hồng phúng phính của Bánh Bao, cậu nhóc liền cười sằng sặc.
Kiều Chính Hạo rút điện thoại trong túi quần để trên tủ cạnh đầu giường, xoay người ôm Bánh Bao vào trong nhà tắm.
Điện thoại gần ngay bên tai khẽ kêu lên, Mạc Nhược Vũ nhăn nhó thức dậy, nghe tiếng đùa giỡn trong toilet cũng biết Kiều Chính Hạo đã về. Mạc Nhược Vũ ngẩng đầu liếc nhìn điện thoại trên tủ bên cạnh, trước khi màn hình tắt cô kịp nhìn thấy tên người gửi tin nhắn đến cho anh, Hạ Liên.
Mạc Nhược Vũ lập tức tỉnh táo, trước đó Kiều Chính Hạo với Hạ Liên trước mặt cô nhìn nhau chằm chằm ẩn ý, còn lần này là lén lút qua lại sau lưng cô? Lòng Mạc Nhược Vũ dâng lên cảm giác chua xót, cô lo lắng cho người khác, kết quả người chịu tổn thương vẫn là một mình cô.
Chưa bao giờ Mạc Nhược Vũ thấy mình thảm thương như lúc này, cô chẳng khác gì những cô gái ngoài kia để Kiều Chính Hạo thõa mãn bản thân. Ly hôn rồi, đáng lẽ ra cô phải sống một cuộc đời mới, tìm hạnh phúc cho chính mình chứ không ngày trở thành công cụ để mặc cho anh điều khiển.
Thất vọng, hụt hẫng, khó chịu lẫn đau đớn là những từ hình dung cảm xúc của Mạc Nhược Vũ, đến cuối cùng Kiều Chính Hạo vẫn là Kiều Chính Hạo, ăn chơi loạn lạc không đổi, Mạc Nhược Vũ không thể tiếp tục chịu đựng, chuyện này đã đến lúc phải dừng.