Cô ta không chỉ là tình nhân bé nhỏ hắn nuôi bên mình mà còn là vũ khí để hắn thăm dò từ các nhà đầu tư lớn. Với thân hình cô ả cũng đủ khiến đám người đó mê muội không lối thoát.
Tần Hữu kết thúc công việc trở về nhà họ Tần. Căn biệt thự lúc trước hắn và cô từng ở cũng đã bán đi. Sở Chi Lăng muốn con trai, và đứa cháu trong bụng Diệp Ngọc Khanh được chăm sóc cẩn thận nên mới đưa về nhà họ Tần.
Diệp Ngọc Khanh đắm chìm trong cuộc sống cung phụng như một bà hoàng, cái bụng của cô ta bây giờ đang ở thai kỳ tháng 6. Mỗi ngày đều phải uống bao nhiêu là thuốc bổ mẹ chồng đưa lên, dù khó nuốt nhưng cô ta vẫn phải cố vui vẻ mà uống.
Dù đã ở nhà họ Tần, Tần Hữu vẫn rất chần chừ trong việc đăng ký kết hôn với cô ta. Cũng một phần do Sở Chi Lăng ngăn cản, bà ta không muốn rước vào nhà đứa con dâu nghèo hèn.
“Tần Hữu, chuyện kết hôn vẫn để từ từ. Đợi cô ta sinh đứa bé, cho cô ta khoản tiền ra nước ngoài là được.”
Diệp Ngọc Khanh dù đã được dọn vào nhà họ Tần nhưng vẫn lo sợ ngày nào đó mất đi vị trí. Cô ta luôn thúc giục Tần Hữu mau chóng đăng ký kết hôn.
“A Hữu, đứa bé đã 6 tháng rồi mà anh chưa chịu đăng ký kết hôn là sao?”
“Đợi em sinh xong đứa bé chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ thật long trọng, lúc đó đăng ký cũng chưa muộn. Sinh xong không phải sẽ mặc váy cưới sẽ đẹp hơn bây giờ sao?”
Tần Hữu ôm lấy Diệp Ngọc Khanh đang ngồi trong lòng, hôn lên mặt cô ta an ủi. Chỉ cần vài lời nói của Tần Hữu cô ta đã hoàn toàn bị thu phục.
…
Tống Cẩm Đan vừa tắm rửa xong, lười biếng ngồi trên giường một tay lau khô mái tóc, một tay cầm điện thoại lướt web. Những trang web cô hay xem đều là kinh tế, chính trị, thị trường trong nước và quốc tế.
Cô đang tập trung đọc những tin tức mới nhất thì màn hình hiện lên thông báo: “Triệu Sở Vương vừa yêu cầu thêm bạn.”
Cô nhấn vào ô đồng ý.
Vài giây sau Triệu Sở Vương đã gửi tin nhắn đến: “Vất vả lắm mình mới tìm được tài khoản của cậu.”
Cô đáp lại bằng một mặt cười haha: Vậy hả?
Còn tưởng cậu ta đã từ bỏ ý định đó, không ngờ đến tài khoản của cô cũng phải tìm cho bằng được.
“Vậy cuối tuần có thể hẹn cậu ra ngoài ăn không?”
Cô không từ chối mà đồng ý, đó cũng là cơ hội để cô và cậu ta nói rõ tất cả. Hai người là hoàn toàn không có khả năng.
Mái tóc của cô đã khô, điện thoại được tắt nguồn, Tống Cẩm Đan trằn trọc một lúc trên giường mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Tối qua ngủ không ngon nên buổi sáng tinh thần có chút uể oải, những nghĩ đến ngày mai là cuối tuần cô liền lấy lại tin thần phấn khởi.
Dưới bếp, mùi thơm của bữa sáng đã bay khắp phòng. Cô vui vẻ ngâm nga bài hát yêu thích, ngồi vào bàn chờ đợi bữa sáng.