Kỷ Tán Cẩm chợt bừng tỉnh, vừa mới đến nàng quả thật bắt gặp một con thỏ toàn thân màu bạc, toàn thân phủ lông dài như cáo bị gãy chi sau không thể nhảy. Nàng thấy nó đặc biệt nên mới băng bó cho nó, dùng kỹ thuật nối xương hiện đại. Dã Anh thấy còn trêu chọc nói nàng làm điều thừa. Nhưng khi chân con thỏ lành lại thật lại dọa hắn một trận.
Chỉ là sau khi khỏi xong thì nó đã đi rồi.
“Tê…”
Chúng thú đồng loạt hít một ngụm khí lạnh. Dã Anh không phải cũng bị điên rồi chứ.
Biểu tình của các thú nhân từ như bị sét đánh chuyển sang kinh sợ, đôi mắt trừng to không dám tin, biểu cảm còn đặc sắc hơn cả khi nhìn thấy mấy vết bớt của nàng.
“Gãy chân, đó còn không phải chỉ có thể nằm chờ chết sao?” Các thú nhân lắp bắp kinh hãi.
Nàng cảm thấy từ “chết” này có hơi quá, đâu đến mức như vậy, xấu hổ giải thích:
“Cái đó, chỉ là gãy chân thôi mà…”
Tập thể hoàn toàn trầm mặc. Nàng có ý thức được gì không vậy. Vu y trên thế giới này hiếm đến mức bị coi là bảo vật rồi. Vu y giỏi lại càng ít. Nhưng cũng chưa bao giờ nghe tới vu y có thể chữa chân gãy. Dù là “vị kia” ở kim điểu bộ lạc cũng không thể. Nhưng trong miệng Kỷ Tán Cẩm nghe tới, gãy chân có vẻ rất bình thường.
“Con thỏ đó năng lực lành lại cũng rất nhanh, chỉ trong 1 tháng là hoàn toàn chạy nhảy trở lại.”
Kỷ Tán Cẩm lúc đầu thấy nó hồi phục nhanh như vậy còn nghi ngờ, nhưng nhớ tới thế giới này cây cối cũng sinh trưởng nhanh như vậy, nàng nghĩ cũng là, như vậy mới đúng.
Mọi người bây giờ có thể nói là hoàn toàn dại ra. Không còn ánh mắt hoài nghi, thay vào đó là kinh sợ tột cùng. Không ai dám lên tiếng.
“Cẩm nhi…”
Na Tư cũng là khiếp sợ. Giống cái hắn đem về thế nhưng lại có năng lực đáng sợ như vậy. Hiện giờ các thú nhân cũng nghĩ như vậy.
Na Tư tùy tiện đi ra ngoài nhặt về một cái giống cái, không nghĩ đến lại nhặt phải bảo bối. Tự động bỏ qua khuôn mặt của nàng, không ai cảm thấy nàng xấu xí.
Giống cái nắm trong tay y thuật cường đại, cùng với trí tuệ như Kỷ Tán Cẩm, sinh ra ấu tể cũng sẽ thông minh vượt bậc.
Tộc trưởng biết rằng, bộ lạc dù thế nào cũng phải đem nàng giữ lại! Đây là Thần Thú ưu ái bộ lạc.
Kỳ thật, vì nàng là giống cái Na Tư lựa chọn nên mọi người mới kỳ vọng quá cao để rồi thất vọng. Nhưng nhìn kỹ lại mới thấy, ngoại trừ làn da đen với vết bớt to trên mặt, ngũ quan của nàng bình thường, đặt vào đám giống cái nơi này thì không đến mức phải bị xua đuổi, ghét bỏ.
Ngoan Y nắm chặt cánh tay nàng như bắt được sợi dây cứu mạng, nhìn thẳng tộc trưởng không chút do dự:
“Ta tin tưởng Cẩm có thể đem a phụ chữa khỏi.”
Tộc trưởng thái độ lần này là hoàn toàn nhiệt tình, mặc kệ chữa khỏi hay không, chỉ bằng những gì nàng đem đến bộ lạc, hoàn toàn đáng giá!
“Vậy việc chữa trị giao cho ngươi. Còn những người khác phụ trách nghe theo Cẩm yêu cầu, đi tìm thảo dược”
Tộc trưởng đã lên tiếng hiển nhiên là tỏ thái độ hoàn toàn tin tưởng, không ai dám nhiều lời.
Kỷ Tán Cẩm nhẹ nhàng thở ra một hơi.
“Việc này không hợp lí!”
Mã Nhĩ muốn phản bác nhưng bị tộc trưởng xua tay.
“Còn ngươi nữa, ngươi vẫn chỉ đang trong giai đoạn học tập. Cần học hỏi Cẩm nhiều hơn.”
Mã Nhĩ:”…”