Lâm Thu Thạch ngẩng đầu vừa nhìn, phát hiện biển quảng cáo in một nữ diễn viên nổi tiếng, con đường nữ minh tinh này đi chính là loại hình ngự tỷ, biểu tình cao lãnh, nhấc tay nâng chân đều là kiêu ngạo, so với Hứa Hiểu Chanh mỗi ngày thích khóc ở thế giới bên trong cánh cửa quả thực chính là hai người khác nhau.
Lâm Thu Thạch vốn đang cảm thấy kinh ngạc, nhưng nhớ đến người đàn ông biểu tình lãnh đạm ngồi bên cạnh này ở trong cửa lại là một cô gái liền bình thường trở lại.
“Chúng tôi đi về trước, anh ở nhà một mình chú ý an toàn, có việc thì gọi điện thoại.” Trình Thiên Lí nói, “Tạm biệt.”
“Gặp lại sau.” Lâm Thu Thạch vẫy vẫy tay, nhìn thấy bọn họ lên xe đi xa, mới xoay người trở về nhà.
Sau khi vào nhà, hắn ngồi trên sô pha nghỉ ngơi, Hạt Dẻ ngồi cách xa đó đang nhìn hắn, cũng không chịu đi qua cho hắn sờ sờ. Đến nỗi hắn muốn như trước ụp mặt vào bụng Hạt Dẻ hít một hơi, liền càng không có khả năng.
Lâm Thu Thạch xem TV mơ mơ màng màng, đến lúc gần như sắp ngủ, lại nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng kêu cứu. Hắn lập tức tỉnh, phản ứng đầu tiên là có phải mình xuất hiện ảo giác hay không, nhưng tiếng kêu này càng ngày càng vang, còn vang cùng với những tiếng bàn tán xôn xao khác.
Lâm Thu Thạch đứng lên từ trên sô pha, đi đến bên cửa sổ, thế nhưng lại là thấy một người chạy như điên trong tiểu khu, đằng sau có một người khác cầm dao đuổi theo.
Hình ảnh này quá mức lạ lẫm, Lâm Thu Thạch phải dùng tay hung hăng dụi mắt, mới xác định đúng là không phải hắn bị hoa mắt.
Cô gái đang bị đuổi theo kia, dáng dấp hoàn toàn xa lạ, quần áo mặc trên người lại có mấy phần quen mắt, nhưng cũng do hiện tại bên ngoài khá tối, Lâm Thu Thạch nhìn không rõ lắm.
Những hộ gia đình khác cũng bị tiếng động này làm cho tò mò đi đến bên cửa sổ vây xem, Lâm Thu Thạch sau khi xác định mình không nhìn lầm, nhanh chóng báo cảnh sát, nói tình huống đơn giản một chút, liền tùy tiện quờ lấy một cây gậy có vẻ nặng, định đi xuống hỗ trợ. Nhưng hắn vừa mới đi đến thang máy, liền nghe thấy một tiếng kêu thê lương thảm thiết, sau đó tiếng kêu đột nhiên im bặt……
Xong rồi, Lâm Thu Thạch nháy mắt đã nhận ra cái gì.
Quả nhiên như thế, chờ đến thời điểm hắn xuống dưới, cô gái kia đã ngã xuống vũng máu, ngực bị cắm một con dao nhỏ.
Hung thủ giết chết cô ta, vẫn còn ngồi bên cạnh cười to, nói con đĩ rách mày cũng có ngày hôm nay, tao xem mày còn đi ra ngoài quyến rũ người như thế nào.
Hắn nhìn thấy Lâm Thu Thạch qua đây, cũng không phản ứng, lầm bầm làu bàu y như bệnh tâm thần.
Lâm Thu Thạch không dám kích thích hắn, lấy di động gọi 120, sau đó đứng bên cạnh chờ đợi, cũng may cảnh sát cùng bác sĩ đều tới rất nhanh, mau chóng kết thúc sự kiện hoang đường này.
Lâm Thu Thạch làm chứng nhân mục kích, đi một chuyến đến cục cảnh sát, biết được cô gái đã tắt thở giữa đường, cơ hội cứu giúp cũng đều không có.
Ngày hôm sau, việc này liền lên thời sự, kết quả căn bản không phải giết người vì tình, mà hung thủ là bệnh nhân tâm thần thác loạn, người nhà không giữ cẩn thận liền trốn được ra ngoài, cô gái kia liền gặp một hồi tai bay vạ gió như vậy. Thảm nhất chính là hung thủ có bệnh tâm thần nên không thể bị truy cứu trách nhiệm hình sự……
Lâm Thu Thạch xem xong tin tức liền đến biệt thự, tìm được Nguyễn Nam Chúc, nói cô gái này có phải người bọn họ biết hay không.
“Hẳn là Đường Dao Dao.” Nguyễn Nam Chúc nhìn ảnh trên báo, liền đưa ra kết luận.
“Cô ta đã chết?” Lâm Thu Thạch nói, “Sao lại chết kỳ quái như vậy……”
“Người có thể vào cửa, đều là sắp chết.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Tai nạn xe cộ, mưu sát, bệnh tật, ngoài ý muốn, không vào cửa cũng chết.”
Lâm Thu Thạch nghe thấy Nguyễn Nam Chúc nói, lại đột nhiên nhớ tới mình còn chưa đi lấy báo cáo kiểm tra sức khoẻ.
Có lẽ là nhìn ra vẻ mặt của hắn không thích hợp, Nguyễn Nam Chúc nói: “Sao vậy?”
“Không.” Lâm Thu Thạch nói, “Chính là nhớ tới một chút việc, tôi đi trước.”
Nguyễn Nam Chúc gật gật đầu, cũng không cản.
Lâm Thu Thạch đi tới bệnh viện, lấy báo cáo kiểm tra sức khoẻ, hắn xé rách phong thư, lấy ra một tờ kết quả, liền thấy dòng chữ nhỏ ngay ngắn: Ung thư gan thời kỳ đầu.
Lâm Thu Thạch: “……” Tại sao lại như vậy, Lâm Thu Thạch nở nụ cười khổ.
Hắn chưa bao giờ hút thuốc, rượu cũng rất ít uống, ngoại trừ công việc, liền không có hoạt động giải trí nào. Nhưng chính là cẩn trọng cần cù chăm chỉ như vậy, cuối cùng lại rơi vào kết cục kiểu này.
Lâm Thu Thạch cầm báo cáo kiểm tra sức khoẻ mất hồn mất vía trở về nhà, đối mặt với Hạt Dẻ trong nhà vẫn không muốn tới gần hắn, loại cảm xúc thất bại liền lên tới đỉnh điểm.
Tiếng chuông di động vang lên, Lâm Thu Thạch lại nằm ở trên giường không nhúc nhích, hiện tại điện thoại của ai hắn cũng không muốn tiếp, chỉ muốn ở một mình trong chốc lát.
Di động vang lại ngừng, ngừng lại vang, giằng co sau hai ba lần, rốt cuộc ngưng hẳn.
Lâm Thu Thạch còn tưởng rằng người gọi cho hắn đã từ bỏ, ai biết nửa tiếng sau, cửa nhà hắn bị đập phát ra tiếng thùng thùng thùng.
Lâm Thu Thạch đi đến cạnh cửa, thông qua mắt mèo thấy Nguyễn Nam Chúc đứng ở bên ngoài, hắn mở cửa, còn chưa nói gì, Nguyễn Nam Chúc đã bước vào: “Gặp phải chuyện gì?”
Lâm Thu Thạch lắc đầu.
Nguyễn Nam Chúc đánh giá từ đầu đến chân Lâm Thu Thạch: “Nói đi.”
Lâm Thu Thạch im lặng một lát, xoay người chỉ chỉ báo cáo kiểm tra sức khoẻ đặt ở trên bàn.
Nguyễn Nam Chúc duỗi tay cầm lên, đơn giản lật xem vài cái, liền tùy tay ném qua bên cạnh: “Mỗi thế?”
“Cái gì mà mỗi thế?” Lâm Thu Thạch cho rằng hắn sẽ an ủi mình vài câu, kết quả chẳng những không có an ủi còn bày ra thái độ này, hắn kinh ngạc: “Ung thư gan!! Bệnh nan y!!”
Nguyễn Nam Chúc: “Có phải anh không để tâm lời tôi nói hay không?”
Lâm Thu Thạch: “Nói cái gì?”
“Tôi nói, người có thể vào cửa đều là người sắp chết, hiện tại anh vào được, đương nhiên cũng không ngoại lệ.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Anh vẫn còn may mắn, ít nhất còn có kỳ giảm xóc, thấy Đường Dao Dao hôm qua không? Cô ta chính là sắp chết, nếu cô ta thành công qua cửa, thì đã có thể tránh thoát bệnh nhân tâm thần kia, nhưng cô ta không qua được.”
Lâm Thu Thạch: “Nhưng tôi bị ung thư gan, chẳng lẽ cửa này còn có thể chữa bệnh?”
“Có thể hay không tôi có nói anh cũng không tin, qua đoạn thời gian nữa là được.” Nguyễn Nam Chúc giơ tay nhìn đồng hồ, “Anh vẫn là nên dọn đến biệt thự đi, vừa rồi anh không nhận điện thoại, tôi còn tưởng rằng anh chết rồi.”
Lâm Thu Thạch: “……”
Nguyễn Nam Chúc: “Ngày mai tôi tới giúp anh chuyển nhà.”
Lâm Thu Thạch còn muốn nói cái gì, Nguyễn Nam Chúc lại làm cử chỉ ngừng, sau đó chỉ chỉ Hạt Dẻ: “Ở biệt thự nói không chừng Hạt Dẻ sẽ cho anh sờ soạng.”
Lâm Thu Thạch đã sắp một tháng không đụng tới cục cưng nhà mình lập tức làm phản: “Vậy…… Tôi liền thử xem?”
Nguyễn Nam Chúc: “……” Hắn còn tưởng rằng Lâm Thu Thạch sẽ tiếp tục lấn cấn.
Tối hôm nay, Nguyễn Nam Chúc không về, mà là ở tạm trong nhà Lâm Thu Thạch qua một đêm.
Lâm Thu Thạch không muốn để hắn ngủ ở sô pha, liền nhường một nửa bên giường, một trái một phải, thuần tuý đắp chăn nói chuyện phiếm.
Khác với thế giới bên trong cánh cửa, Nguyễn Nam Chúc ở hiện thực thoạt nhìn cũng không nói nhiều, thậm chí có chút lãnh đạm. Cũng may đối với Lâm Thu Thạch, vẫn là hỏi gì đáp nấy, thái độ tương đối ôn hòa.
Lâm Thu Thạch đối với việc này cảm thấy cực kỳ cảm động, đồng thời, lại tinh thần phân liệt ra một tham vọng khác, muốn cô gái trong cửa kia thật ra không phải Nguyễn Nam Chúc, mà là chị gái em gái gì đó của Nguyễn Nam Chúc……
Nhưng dù sao hôm nay hắn cũng hơi mệt chút, không phân liệt được bao lâu, liền mơ mơ màng màng đi ngủ.
Cho đến ngày hôm sau, Lâm Thu Thạch phát hiện bản thân tỉnh lại trong lòng Nguyễn Nam Chúc.
Tư thế của hai người có thể nói là cực kì tự nhiên, hắn dựa vào ngực Nguyễn Nam Chúc, giống như gấu Koala dính lấy trên người người ta. Tình hình này thực sự có chút xấu hổ, nhưng mà xấu hổ nhất là thân thể Lâm Thu Thạch có phản ứng.
Hắn yên lặng muốn dịch ra, Nguyễn Nam Chúc bên cạnh vẫn đang ngủ lại đột nhiên mở bừng mắt, trầm mặc nhìn hắn.
Lâm Thu Thạch xấu hổ cười: “Sớm, buổi sáng tốt lành?”
Nguyễn Nam Chúc: “Ừ.”
Lâm Thu Thạch: “Tôi……Đứng lên trước.” Hắn thả tay đang ôm Nguyễn Nam Chúc ra, làm bộ lơ đãng từ bên cạnh Nguyễn Nam Chúc dịch dịch.
Nguyễn Nam Chúc vẫn luôn không nói chuyện, cho đến khi Lâm Thu Thạch sắp ngồi dậy, hắn mới đột nhiên tới câu: “Anh đỏ mặt.”
Lâm Thu Thạch: “……”
Nguyễn Nam Chúc: “Không sao.”
Lâm Thu Thạch: “……”
Nguyễn Nam Chúc: “Đều là đàn ông, tôi hiểu mà.”
Biểu tình Lâm Thu Thạch đau khổ, chỉ cầu Nguyễn Nam Chúc đừng nói nữa, nhưng Nguyễn Nam Chúc vẫn cứ vô tình vạch trần mọi thứ, hắn nói: “Tôi cũng cứng.”
Lâm Thu Thạch trực tiếp chạy trối chết. Hắn phát hiện tuy rằng tính cách không quá giống nhau, nhưng Nguyễn Nam Chúc bên trong với bên ngoài cửa đều là một bộ khó trêu vào, tuy rằng mức độ khó này cũng có sự khác biệt.
Chật vật rời khỏi giường, Lâm Thu Thạch vào phòng bếp làm bữa sáng. Nguyễn Nam Chúc nằm ở trên giường, nói bản thân muốn ăn mì sợi.
“Vị gì?” Lâm Thu Thạch hỏi hắn.
Nguyễn Nam Chúc nói: “Loại anh làm lúc vào cửa ấy.”
“Được.” Lâm Thu Thạch mặc tạp dề, vào phòng bếp.
Nguyễn Nam Chúc nằm trên giường cũng không biết đang làm gì, một lát sau cửa lại vang lên tiếng gõ.
“Có người gõ cửa.” Nguyễn Nam Chúc gọi với ra.
“Cậu mở giúp tôi đi.” Lâm Thu Thạch ở bên trong đang rán trứng, “Có thể là giao hàng chuyển phát nhanh.”
“Ừ.” Nguyễn Nam Chúc đi mở cửa, thấy một cô gái đứng ngoài, cô gái kia thấy hắn cũng sửng sốt một chút, nói: “Xin chào, tôi tìm Lâm Thu Thạch.”
“Thu Thạch, tìm anh đấy.” Nguyễn Nam Chúc xoay người.
Bởi vì hôm qua ngủ ở đây một đêm, trên người Nguyễn Nam Chúc mặc áo ngủ của Lâm Thu Thạch, áo này hắn mặc không vừa, liền không thèm cài cúc, cơ bụng sáu múi như ẩn như hiện, không hiểu vì sao lại nhiều thêm một phần quyến rũ.
Vì thế Lâm Thu Thạch vừa ra tới nơi, liền thấy đồng nghiệp Tào Doanh của hắn mặt đỏ tai hồng đứng ở cửa, một bộ dáng chân tay luống cuống.
“Cậu làm gì rồi?” Lâm Thu Thạch nhìn về phía Nguyễn Nam Chúc.
Nguyễn Nam Chúc không thể hiểu được: “Tôi có thể làm cái gì?” Hắn tạm dừng một chút, “Anh còn có thời gian hỏi tôi làm gì cô ta, chi bằng lo lắng một chút tôi sắp làm gì anh.”
Lâm Thu Thạch: “……”
“Khụ khụ khụ khụ.” Bị đối thoại của hai người làm cho bị sặc, Tào Doanh mạnh mẽ ho khan.
Tai Lâm Thu Thạch cũng đỏ lên, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh: “Có việc gì sao? Tào Doanh?” Hắn đã nộp đơn xin từ chức, bàn giao công việc cũng làm xong rồi.
“Anh quên đồ.” Tào Doanh từ trong túi xách mang theo, lấy ra một cái notebook.
“Ồ, cảm ơn cô,” Lâm Thu Thạch nhận lấy notebook. Notebook này là để hắn lưu lại một chút nội dung công việc, cũng rất quan trọng đối với hắn, chỉ là không biết làm sao lại quên mất.
“Có thể cho hỏi một chút, vị này là……” Ánh mắt Tào Doanh lại chuyển qua trên người Nguyễn Nam Chúc.
“Một người bạn của tôi.” Lâm Thu Thạch nói.
“À.” Tào Doanh đỏ mặt nói, “Trước đó chưa từng thấy qua.”
“Cô……” Lâm Thu Thạch đang định hỏi cô có muốn cùng ăn bữa sáng hay không, Nguyễn Nam Chúc liền mặt không biểu cảm nói tôi đói rồi, sau đó thuận tay đóng cửa lại.
Lâm Thu Thạch nhíu mày, kết quả vừa ngẩng đầu liền thấy ánh mắt Nguyễn Nam Chúc, hắn bị ánh mắt này dọa lui về phía sau một bước: “Nguyễn Nam Chúc?”
Nguyễn Nam Chúc nói: “Sao thế?”
Lâm Thu Thạch: “Hành động của cậu thế này là có ý gì?”
Nguyễn Nam Chúc nâng khóe miệng cười cười: “Ý chính là đói bụng, muốn đi ăn sáng.” Ánh mắt hắn mười phần lộ liễu soi mói cả người Lâm Thu Thạch, Lâm Thu Thạch đang muốn nói chuyện, lại thấy hắn xoay người vào phòng bếp, một lát sau, bên trong truyền đến tiếng ăn mì.
Lâm Thu Thạch: “……” Nhất định là do hắn suy nghĩ nhiều rồi!!
Tác giả có lời muốn nói:
Nguyễn Nam Chúc: Muốn ăn ‘phía dưới’ của anh.
Lâm Thu Thạch:?????
Thực ra thời tiết rõ ràng vẫn có chút ấm áp ha, hehehehe (gãi đầu cười, nhưng…….vẫn muốn tiếp tục cầu dịch dinh dưỡng~