Hoàng Đế phủ xuống dưới, nhẹ giọng nói: “Thỉnh Hoàng Hậu cố chịu một chút.”
Tiết Tĩnh Xu chớp chớp mắt, nước mắt vẫn rơi dài trên má.
*****
Bên ngoài Tê Phượng cung, mấy chục cung nhân an an tĩnh tĩnh đứng chờ, dù một tiếng ho khan cũng không nghe thấy.
Đức công công lắng lỗ tai nghe động tĩnh bên trong, nhưng cái gì cũng không nghe được, trong lòng không khỏi có chút hoang mang.
Liễu Nhi cũng đang chờ đợi hai người bên trong, trong lòng nàng rất lo lắng cho tiểu thư nhà nàng, nhưng hiện tại tất cả mọi người đang đợi, nàng cũng chỉ có thể chờ.
Rốt cuộc, khi chờ đến lúc trăng lên, bên trong cũng truyền đến thanh âm của Hoàng Đế.
Đức công công vội phân phó cho nội giám đem nước ấm đi vào, lại chỉ mấy cung nữ lanh lợi đi vào hầu hạ.
Màn còn chưa vén lên, cung nhân chỉ cúi đầu canh giữ ở bên ngoài trướng, không người nào dám tiến lên một bước.
Bên tai truyền đến cuộc đối thoại đứt quãng của Đế Hậu.
“Còn đau hay không?”
“……Không đau.”
“Truyền Thái y đến xem đi.”
“Đừng, ta không sao mà……”
“Đem nước ấm vào đây, nàng muốn lau mình hay là muốn đi tắm?”
“Hoàng Thượng cho các nàng lui ra đi, ta…… Ta tự mình làm.”
“Đức Lộc, các ngươi lui ra.”
Đức công công đang nghe đến hăng say, bỗng nhiên nghe được tên của mình, theo bản năng đứng thẳng: “Vâng.”
Hắn vội xua xua tay, cho cung nhân lui ra.
Nghe được tiếng bước chân đi xa, Tiết Tĩnh Xu mới nhẹ nhàng thở ra, thân thể đau nhức khó chịu, đặc biệt là chỗ khó nói kia, nàng cảm thấy tựa hồ có cái gì còn ở bên trong, vừa trướng vừa đau.
Nàng vẫn nằm ở trong lòng ngực Hoàng Đế, quần áo trên người hai người cũng chưa mặc vào.
Hoàng Đế ôm nàng ngồi dậy, dựa nửa người vào đầu giường.
Vừa rồi cung nhân đi vào thắp rất nhiều nến ở bên ngoài, ánh nến xuyên thấu qua màn, khiến cho bên trong cũng sáng hơn rất nhiều.
Trước đó nhìn không thấy đối phương, trong lòng chỉ lo khẩn trương, cũng không cảm thấy xấu hổ. Nhưng hiện tại, lại khiến nàng cảm thấy xấu hổ không dám ngẩng đầu.
Nàng nhẹ nhàng đẩy Hoàng Đế ra, muốn đứng dậy, nhưng tay chân lại bủn rủn, không còn bao nhiêu sức lực.
Vốn dĩ hôm nay nàng ăn ít cơm, mới vừa rồi lại bị lăn lộn một phen, huống hồ lại là lần đầu, mà thân thể nàng lại không tính là dẻo dai, vài cái gộp lại, nàng giờ phút này nàng giống như bị bệnh nặng mới khỏi, trên người mềm như bông, một chút sức lực cũng không có.
Hoàng Đế thấy nàng gian nan như vậy, cũng bất chấp thể diện của nàng, duỗi tay ra phủ thêm trung y cho mình, lại cầm lấy quần áo mặc vào cho Tiết Tĩnh Xu, rồi mới bế cả người nàng lên.
Tiết Tĩnh Xu thở nhẹ một tiếng: “Để ta tự mình đi cũng được.”
Hoàng Đế không nói chuyện, ôm nàng bước ra ngoài trướng, cũng may trong phòng có đốt địa long nên rất ấm áp, hai người mặc như thế cũng không sợ cảm lạnh.
Hắn đặt Tiết Tĩnh Xu ở trên ghế cạnh bồn tắm, cúi đầu hỏi nàng: “Có muốn vào hay không?”
Tiết Tĩnh Xu đỏ mặt, gật đầu.
Hoàng Đế liền đưa tay cởi bỏ quần áo trên người nàng, lại nhẹ nhàng bế nàng lên thả vào bồn tắm.
Vừa vào trong nước, Tiết Tĩnh xu lập tức hạ thấp người ngồi xuống, chỉ chừa cái đầu lộ ở trên mặt nước.
Nàng nghĩ, với tình huống hiện tại chỉ một mình nàng có lẽ sẽ không thể nào tự tắm được, nhưng để Hoàng Đế giúp nàng, chắc chắn hai người sẽ xấu hổ, chi bằng để Liễu Nhi tiến vào giúp nàng.
Nàng nói: “Hoàng Thượng, ngài cho thị nữ Liễu Nhi của ta vào đi.”
Hoàng Đế gật đầu, phủ thêm áo ngoài: “Ta đi nơi khác tắm gội, chút nữa lại qua đây.”
Thấy hắn bước ra khỏi phòng, Đức công công lập tức tiến lên: “Hoàng Thượng, nước ấm đã chuẩn bị sẵn.”
Hoàng Đế nhấc chân đi về phía một thiên điện khác: “Để thị nữ của Hoàng Hậu vào hầu hạ nàng, còn nữa…… đến Thái Y viện truyền lời, truyền Trương Chi Chung đi vào chờ mệnh.”
Đức công công vội vâng dạ, một mặt sắp xếp Liễu Nhi đi vào, một mặt phái Tiểu nội giám đi Thái Y viện truyền người.
Liễu Nhi bước vài bước đã vào noãn các, thấy Tiết Tĩnh Xu dựa vào bên cạnh bồn tắm, trên mặt mang theo vẻ mỏi mệt, nàng đau lòng nói: “Nương nương, người có mệt hay không?”
Tiết Tĩnh Xu nghe thấy xưng hô của nàng ấy đầu tiên là sửng sốt, nàng cười khổ nói: “Liễu Nhi, người khác thì không nói, nhưng ngươi vẫn cứ giống như trước đây đi, nếu không ta nghe sẽ cảm thấy rất kỳ quặc.”
Liễu Nhi xoa xoa gương mặt, nói: “Ta cũng cảm thấy kỳ quặc, nhưng Tô cô cô nói phải sửa.”
Tiết Tĩnh Xu: “Cứ nghe ta, khi chỉ có chúng ta thì cứ giống như trước, nếu có Bệ hạ thì ngươi lại sửa miệng.”
“Aizz, được rồi.”
Tiết Tĩnh Xu lại nói: “Ngươi đã đứng bên ngoài cả buổi, nhớ uống canh gừng kẻo bị cảm lạnh.”
Liễu Nhi xối nước tắm cho nàng, nói: “Bên ngoài không lạnh chút nào, tuy rằng không có địa long, nhưng cũng có đốt vài chậu than nữa.”
Thật ra trong lòng nàng có chút tò mò, không biết vừa rồi Hoàng Thượng và tiểu thư ở trong phòng làm cái gì, nhưng mà nàng cũng biết nơi này là Hoàng cung, không phải Tiết phủ, càng không phải là am ni cô ngoài thành. Tô cô cô đã dạy nàng, không cần nghe nhiều, ít nói cũng ít hỏi nhơn, nếu không sẽ đem lại phiền phức cho chính mình và tiểu thư. Cho nên hiện tại dù có tò mò đến đâu, nàng cũng chỉ để ở trong lòng, không dám hỏi ra miệng.
Tiết Tĩnh Xu tắm xong, để Liễu Nhi đỡ bước ra bồn tắm.
May mắn Hoàng Đế không lưu lại dấu vết gì trên người nàng, nếu không bị Liễu Nhi nhìn thấy sẽ khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng chết mất.
Liễu Nhi cầm khăn vải to rộng lau khô thân thể cho nàng, lại cầm áo trong sạch sẽ để nàng mặc vào.
“Tiểu thư, người nghỉ ngơi sớm một chút đi, ta thấy vẻ mặt người rất mệt mỏi.”
Tiết Tĩnh Xu đi lại nằm trên giường, thở phào, thân thể vẫn bủn rủn, nhưng mới vừa tắm qua nước ấm ấm, hiện tại lại nằm ở trong chăn mềm mại, quả thật làm ta người cảm thấy mơ màng muốn ngủ.
Nàng che miệng ngáp một cái: “Ngươi cũng đi ngủ đi, nhớ rõ phải đi theo Tô cô cô.”
“Được, ta biết rồi.” Liễu Nhi nhìn nàng nhắm mắt lại, liền kéo màn xuống xong mới lui ra ngoài.
Tiết Tĩnh Xu nửa tỉnh nửa ngủ, cảm thấy có người lôi kéo tay nàng không biết làm cái gì, nàng miễn cưỡng mở mắt ra, thấy Hoàng Đế đang ngồi ở đầu giường, liền muốn đứng dậy.
Hoàng Đế ngăn nàng: “Nàng ngủ đi, ta để Trương Thái y xem mạch cho nàng.”
Lúc này Tiết Tĩnh Xu mới phát hiện tay mình được phủ thêm một lớp khăn lụa, vươn ra bên ngoài màn.
Nàng thật sự đã kiệt sức, vài lần muốn mở mắt ra, lại không thể gượng nổi, cuối cùng cũng ngủ mất.
Thái y xem mạch xong, Hoàng Đế để tay vào lại trong chăn, đi ra ngoài trướng, đưa tay ám chỉ với Trương Thái y.
Trương Thái y ngầm hiểu, khom người đi theo hắn ra ngoài.
“Như thế nào?”
Trương Thái y nói: “Mạch tượng nương nương vẫn ổn, cũng không đáng lo ngại, chỉ là hôm nay mệt nhọc quá độ, mấy ngày sau cần tĩnh dưỡng thật tốt.”
Hoàng Đế liếc hắn một cái, nói: “Trở về triệu tập người ở Thái Y viện, hội ý cẩn thận một phen, kê một phương thuốc tẩm bổ nhưng không có tác dụng phụ, sau này liền theo phương thuốc này tẩm bổ cho Hoàng Hậu.”
Trương Thái y bị cái liếc mắt kia của Hoàng Đế làm cho lạnh cả sống lưng, vội khom người vâng dạ.