“Dạ,em về phòng trước”Hoắc Long cúi đầu ra ngoài, Lưu Trần Lãng lắc lắc ly rượu trong tay cười nhạt:”Em ngoài việc đến công ty xử lý công việc thì còn đi six gái nữa sao, thật là anh phải chiếm em làm của riêng mới được, không để một ai đụng đến”.
Nửa đêm,Lam Sương thức dậy đầu óc mơ mơ hồ hồ nhìn vào ánh đèn ngủ mới chợt tỉnh hẳn, rõ ràng nãy còn trên xe mà sao lại ngủ trên giường rồi còn quần áo ai thay cho mình đầu Lam Sương cứ nghĩ đi nghĩ lại,quay sang đằng sau thì thấy Lưu Trần Lãng cũng đang quay lưng về phía mình ngủ.
Bụng cô bắt đầu kêu, nhìn trên bàn ăn có một bát đồ ăn ngon, không nghĩ nhiều Lam Sương nhảy ra khỏi giường lao đến bát thức ăn ăn như hổ đói, chẳng mấy chốc thức ăn đã hết sạch không còn một thứ gì.
“Giờ thì đến lượt anh”một giọng nói trầm thấp từ trên giường phát ra , Lưu Trần Lãng tựa người vào đầu giường,hai mắt nhìn cô chăm chú.
Cô biết anh muốn gì,để lảng tránh anh nên cô tìm lý do là đi cất bát,chạy nhanh ra ngoài.
Lam Sương đi xuống phòng bếp cất bát bỗng nhiên gặp Lưu Anh, thì ra lúc cô đến công ty Lưu Anh đã đến Diễm Lệ Uyển thăm cô cùng với mẹ cổ Yunie Ngọc Khánh nữa,hai người gặp nhau ôm chặt lấy nhau rồi cười hí hí.
“Tưởng bà sắp bị đăng suất khỏi xã hội rồi chứ, không ngờ vẫn còn sống đến hôm nay”Lưu Anh bỡn cợt.
“Hừ tao bất tử trong mọi cuộc chơi”Lam Sương cười đắc ý.
Lưu Anh vào bếp rót cho cô cốc nước rồi đi ra với một nụ cười ma mị,Lam Sương cũng không nghi ngờ gì mà nhận lấy cốc nước uống.
“Ngoại trừ cuộc chơi trên giường nhé baby!”Lưu Anh cười cười rồi về phòng.
Lam Sương vừa về phòng vừa khó hiểu với nụ cười vừa rồi của Lưu Anh, vào đến phòng thì cô ngồi xuống giường nhìn Lưu Trần Lãng vẫn còn đang nhìn chăm chăm mình.
Bỗng nhiên cơ thể cô cảm thấy bắt đầu nóng rực,đúng là đang mùa hè nhưng trong phòng đang bật điều hòa 24°C làm sao mà nóng được Lưu Trần Lãng thấy sắc mặt cô nhăn lại thì liền hỏi:”Em sao vậy?”
Lam Sương tức tối:”Con mẹ nó! Lưu Anh dám bỏ tình dược vào cốc nước uống”cô lắc đầu rượt rượt để giữ tỉnh táo nhưng chết rồi người ngồi đối diện cô dục vọng đã lên tới đỉnh đầu rồi.
Lưu Trần Lãng ôm cô vào lòng:”Để anh giúp em nhé!”
Nhiệt độ cơ thể Lam Sương ngày một tăng cao ánh mắt cô mơ hồ nhìn khuôn mặt điển trai của Lưu Trần Lãng ,cô ôm cổ anh:”Nhẹ thôi!”
“Anh biết rồi”anh cúi xuống vai cô cười một cách tà mị,đêm nay cô chết chắc rồi.
Sáng hôm sau.
Mặt trời bắt đầu nhô lên cao ,ánh nắng chiếu thẳng vào cửa sổ làm cho cô tỉnh giấc, đầu óc cô mơ màng nghĩ lại cảnh kịch liệt đêm qua làm cô đỏ hết mặt.
Cũng chính vì trận kích tình đêm qua mà hai chân cô ê ẩm toàn thân đau nhức dữ dội, nhưng vì nhà còn khách nên cô vẫn phải dậy mặc quần áo chỉnh tề rồi xuống dưới nhà ăn sáng.