Minh Đức bó tay với cô nàng này bèn đánh trống lảng: “Trăng hôm nay sáng thật.”
Không may mắn là Nhật An và Cẩm Anh đi vào ngõ cụt, chẳng những thế đám người kia chọn đúng đường của cô và cậu mà rẽ. Thiếu niên nhanh trí bảo Cẩm Anh trèo lên mái nhà.
“Cậu trèo lên qua ống nước kia, đừng lo tớ đỡ cậu.”
Cả hai người yên vị trên mái nhà cũng là lúc bọn chúng đuổi đến. Thấy Cẩm Anh cứ ngó xuống Nhật An liền vươn bàn tay xoay mặt cô lại. Bốn mắt nhìn nhau, cô cảm thấy tim mình lệch đi một nhịp.
Nhật An cũng bối rối không kém nhưng mau chóng điều chỉnh cảm xúc của mình thì thầm với cô: “Hạ thấp đầu cậu xuống.”
Cẩm Anh lúng túng nghe theo để tránh làm bầu không khí thêm ngượng ngùng. Đám đầu gấu tìm không thấy bóng ai thì bực bội bỏ đi. Mãi một lúc lâu sau Cẩm Anh mới lén đánh mắt sang Nhật An hỏi nhỏ: “Bọn mình xuống được chưa?”
Cậu đang quan sát tình hình: “Chắc được rồi đó.”
Ở đằng kia ba người còn lại chạy trối chết, đoạn Gia Bảo dừng lại: “Từ từ, tao cảm thấy đi nữa sẽ lạc, ở đây thôi.”
Hải Yến có cùng suy nghĩ với cậu ta: “Hình như bọn chúng đuổi theo Nhật An với Cẩm Anh thì phải, tụi mình men đường cũ mà quay lại.”
Nói dễ thế nhưng đâu ai biết họ đã quặt bao nhiêu cái ngõ, vẫn là Minh Đức sáng suốt: “Tao rải vài viên kẹo chỉ đường rồi.”
“Nhỡ bọn chúng lần theo dấu vết đó thì sao?” Gia Bảo thốt lên một câu, ba người liền tròn mắt nhìn nhau…
Quay trở về với Nhật An và Cẩm Anh, sau khi trèo xuống từ mái nhà thì bắt đầu đi tìm ba người còn lại. Cậu gọi cho Minh Đức xem bọn họ đang ở đâu.
“Bật định vị lên đi.”. Truyện Mạt Thế
Cẩm Anh cũng ngó qua, thấy chấm đỏ trên màn hình mới ngã ngửa, sao lại xa vậy?
“Bọn tao đang ở chỗ ngã rẽ rồi, bọn chúng không đuổi nữa đâu.”
Ba người kia thở phào nhẹ nhõm quan sát kẹo Minh Đức rải để quay lại, nhưng quan trọng là tự dưng giữa đường có một cậu Vàng từ đâu nhảy ra doạ bọn họ một phen cứng người.
“Nhìn kìa, nó đang nhai kẹo.” Hải Yến tinh mắt phát hiện ra.
Minh Đức nhìn đống kẹo mà tiếc rẻ: “Socola của tao thảm quá.”
Gia Bảo liên tiếp bật ra những câu đúng trọng tâm: “Tao đoán là nó ăn hết kẹo phía trước rồi.”
Ba người tiếp tục nhìn nhau… Vẫn là ông trời mỉm cười với bọn họ, có bác đang đi tìm cậu Vàng thấy bọn họ liền dẫn ra tận nơi.
“Chúng cháu cảm ơn bác ạ.”
Bác khoát tay: “Ôi dào có gì đâu, mấy đứa về cẩn thận.”
Nhật An nói với Hải Yến kêu cô về trước vì đã muộn còn mình chở Cẩm Anh về, cô nàng đồng ý ngay lập tức. Minh Đức trông vậy nháy mắt ra hiệu với Gia Bảo, chắc chắn Nhật An yêu rồi.
Khi tới nơi Cẩm Anh như thường lệ chào mẹ cô một tiếng, bà chỉ gật đầu cho qua mà không hỏi cô bất cứ điều gì cả. Nhiều khi cô còn băn khoăn mình có tồn tại trong nhà hay không.