Càng thêm trầm mặc.
Sư huynh đểu cáng của ta ơi, về trễ như vậy còn cầm ngọc bội của người ta, không phải là làm chuyện xấu gì ở bên kia chứ?!
Phượng Tuyên vẫn không nói lời nào, hơn nữa vẻ mặt vẫn không thích lắm. Sắc mặt Thích Trác Ngọc bỗng nhiên trở nên âm trầm đáng sợ.
Cứ thế không báo trước giật lại miếng ngọc bội trong tay Phượng Tuyên.
Tay Phượng Tuyên trống rỗng, theo bản năng ngẩng đầu.
Kết quả chậm một bước, đại ma đầu sau khi đoạt lại liền ném ngọc bội ra ngoài cửa. Ngọc bội còn chưa rơi xuống đất, một cơn giông sét khủng khiếp đột nhiên ngưng tụ giữa không trung, nổ nó thành tro bụi.
Tia chớp mang theo tia lửa nổ “ầm ầm” một tiếng, tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Lục hoàng tử từ trong mộng bừng tỉnh, bốn chân dựng đứng lên: Ta đệt?! Sao lại có sấm sét?!
Sau đó, nhìn thấy Thích Trác Ngọc: Ah ah. Thì ra là Thích Trác Ngọc đang nổi giận.
Không sao đâu.
Không có việc gì mới thật sự xảy ra chuyện lớn.
Lục hoàng tử chợt phục hồi tinh thần: Ta đệt?! Ta đệt?! Sao Thích Trác trở về Trường Nhạc cung rồi?!
Thích Trác Ngọc nổi giận vô cớ, làm cho Phượng Tuyên cũng rất cạn lời. Sư huynh cùng “Hương Hương”, “Phương Phương” gì đó làm chuyện xấu không minh bạch ở bên ngoài, y thân là đạo lữ chính thất còn chưa tức giận, chính hắn còn có lý do mà nổi giận trước chứ?!
Hơn nữa ngài đây không sao chứ?
Vừa rồi dùng sấm sét nổ ngọc bội, toàn bộ hoàng cung đều có thể nghe được đấy.
Ngày đó sét dùng để đánh thượng cổ yêu thú cũng không lớn như y nhìn thấy tối nay.
Miếng ngọc bội này còn đáng để hắn tức giận hơn cả yêu thú thượng cổ hay sao?
Sau khi Thích Trác Ngọc nổ ngọc, tâm tình vẫn không có chuyển biến tốt đẹp, một giây sau đứng lên rời khỏi giường.
Phượng Tuyên không biết vì sao, cũng không muốn để ý tới hắn. Nhìn hắn đi rồi thì trực tiếp nằm xuống ngủ, không muốn nói chuyện.
Thích Trác Ngọc nhìn chằm chằm bóng lưng y vài giây, lạnh lùng chiếm lấy chiếc sập duy nhất trong phòng.
Phượng Tuyên vốn là nằm ở trên giường giả bộ ngủ, kết quả giả vờ lại buồn ngủ thật, không bao lâu đã ngủ thiếp đi.
Y ngủ, Thích Trác Ngọc không ngủ được.
Lúc ngồi trên sập, biểu tình âm trầm nhỏ như giọt nước. Đổi lại là người khác dám không biết tốt xấu đối với hắn như vậy đã sớm bị hắn nổ thành tro tàn rồi. Chỉ có quái thai trước mắt này, hết lần này đến lần khác giẫm lên điểm mấu chốt của hắn tìm đường chết, nhưng quá đáng là vẫn còn sống đến bây giờ.
Có đôi khi Thích Trác Ngọc cũng không hiểu mình đang làm gì.
Tuy rằng hắn thường xuyên cảm thấy mình có thể thật sự là một người điên, nhưng phát điên ra loại hành vi như này chính hắn cũng không hiểu nổi.
Linh lực sấm sét bạo ngược trong cơ thể tùy ý chạy loạn, thậm chí bởi vì tâm tình hắn rất kém cỏi, còn tràn ra một phần sét, từng tia xoay quanh đầu ngón tay rõ ràng.
Thích Trác Ngọc vẻ mặt khó lường cứ như thế ngồi ở trên giường, sắc mặt biến tới biến lui, nhưng đều cực khó coi.
Thẳng đến trên giường bỗng nhiên truyền đến tiếng động yếu ớt.
Thích Trác Ngọc nhìn qua mới thấy trên giường còn có một con chó. Lục Hoàng Cẩu trải qua gian nan vạn hiểm, rốt cục lặng yên không một tiếng động bò được đến bên mép giường, hai chân sau chạm đất, mắt thấy sắp nhìn thấy thắng lợi, ngày thoát hiểm đang ló rạng.
Sau đó cảm giác được sau lưng mình lạnh lẽo.
Lục hoàng tử hai chân trước lôi kéo giường quay đầu nhìn Thích Trác Ngọc.
Một người một chó lặng lẽ nhìn nhau.
Lục hoàng tử: “Ngươi. “Sợ tới mức quên cả sủa tiếng chó.
Có được không vậy?
Thật ra ta có thể tự bò.jpg
Giây tiếp theo, gã vẽ một đường vòng cung giữa không trung.
Lục hoàng tử: Ta đệt! Con mẹ nó chứ sao ta lại bay lên trời nữa.
–
Sau đêm đó mấy ngày liền Phượng Tuyên không có nhìn thấy Thích Trác Ngọc.
Y cũng không thèm để ý, dù sao trước kia Thích Trác Ngọc ở Phiếu Miểu tiên phủ cũng vậy, muốn tới tìm y liền tới tìm y, không muốn tới tìm y thì cứ thế đột nhiên biến mất mấy ngày cũng không thấy. Có đôi khi là đi xử lý sự vụ trong tiên môn, có đôi khi là bế quan tu luyện. Dù sao đại ma đầu cũng là một tên cuồng sự nghiệp mà, không thể ngày nào cũng tới tìm y bồi dưỡng tình cảm hôn nhân plastic này được.
Tóm lại, Phượng Tuyên rất nhanh lại thích ứng với cuộc sống của góa phu nhà cao cửa rộng không có việc gì làm.
Hơn nữa cuộc sống trong Trường Nhạc cũng giống như ở Trúc gian tiểu trúc, ngày nào cũng ăn ngủ, ngủ ăn. Lục hoàng tử không biết như thế nào, hình như sau khi biến thành người còn giữ lại thói quen làm chó, quen đường quen nẻo coi y là chủ nhân.
Phượng Tuyên có đôi khi ăn cơm xong sẽ đồng ý đi dạo với gã trong hoàng cung, đương nhiên là ngồi trên kim liễn riêng, rất có một loại cảm giác đi dạo với chó sau khi ăn cơm xong.
Mấy ngày nay khi y đi dạo ở Đại Minh cung, đều lặng lẽ chú ý tới những lời đàm tiếu của cung nhân.
Nghe tới nghe lui, hình như thật sự không nghe được chuyện của Thần Tiên điện. Mấy hoàng tử đại ma đầu giết chết, cứ như thể bốc hơi khỏi thế gian, đúng như Thích Trác Ngọc nói, Lý hoàng đế không truy cứu chuyện này.
Kết quả này khiến Phượng Tuyên không hài lòng.
Cũng không phải vì mấy tên hoàng tử cặn bã đã chết. Y cảm thấy rằng Lý hoàng đế không phải là một người cha tốt, cũng không phải là một bá phụ tốt.
Kim liễn lại đi về phía trước một lát đã tới Đại Minh cung.
Trong cung người càng ngày càng nhiều, các thái giám cùng cung nữ đều xếp thành một hàng dài, trật tự xuyên qua các hành lang trong cung. Mỗi người đều cầm hộp gỗ, đèn lồng, ngọc bích và thậm chí cả lụa và ruy băng trong tay. Bận rộn đi tới đi lui, trong hoa viên còn có cung nhân bước lên thang gỗ treo đèn lồng, cắt giấy vân vân, tựa hồ đang chuẩn bị cho lễ hội nào đó.
Phượng Tuyên rốt cục có chút tò mò, hỏi Lục hoàng tử: “Hôm nay sao lại nhộn nhịp thế? ”
“Bởi vì mấy ngày nữa chính là lễ hội vạn niên.” Lục hoàng tử nói: “Tết vạn niên chính là sinh nhật phụ hoàng, hàng năm vào thời điểm này, cả nước sẽ nghỉ ngơi ba ngày để chúc mừng sinh nhật phụ hoàng. ”
Wow, hóa ra là sinh nhật của Lý hoàng đế.
Nhưng nghe cái tên ngày sinh này, tết vạn niên. Lão sống một trăm tuổi còn chưa đủ, còn tính sống tới một vạn năm sao.
Lục hoàng tử rất chuyên nghiệp giải thích: “Ngoại trừ cả nước được nghỉ ba ngày ra, còn có người của quốc gia khác đến bái kiến. Chỉ có điều mỗi năm vào thời điểm lễ hội này, trong thành Trường An ngư long hỗn tạp, sẽ trà trộn rất nhiều yêu vật và ma vật. ” Gã do dự nhìn thoáng qua Phượng Tuyên, tiếp tục: ” Chắc chắn Thích Trác Ngọc sẽ đi theo sư tôn hắn bắt yêu, vì vậy mà bận rộn mấy ngày cũng không có trở về Trường Nhạc cung. Ngươi cũng không cần quá để ý chuyện này làm gì, hắn không tới thì hẳn là đang bận rộn công việc, đạo lữ sau khi kết hôn sống qua ngày, phải bao dung lẫn nhau. ”
Giọng điệu của Lục hoàng tử trở nên rất giống với một bà mẹ chồng tốt bụng đang thuyết phục con trai và con dâu nhanh chóng hòa giải.
Gã một bên khuyên giải, một bên cảm khái trong lòng nhà này thật sự là không có ta không được mà.
Nhóm cung nữ thái giám đi ngang qua nhìn thấy Lục hoàng tử đều dừng lại quỳ lạy.
Sau đó khiếp sợ hai mắt tối sầm: Ối! Vì sao Thế tử phi ngồi ở trên kim liễn còn Lục hoàng tử đi ở phía dưới thế kia!
Ánh mắt dân chúng sáng như tuyết, không có lỗ hổng thì cũng không có gió thổi vào. Đoan vương thế tử thế tử phi quả nhiên là một người phú quý kiêu căng!
Trong đó còn có một đội ngũ ca kỹ cầm nhạc cụ lúc đi ngang qua cũng nhẹ nhàng quỳ xuống bái.
Lục hoàng tử giải thích: “Đây đều là những ca kỹ chuẩn bị biểu diễn trong sinh nhật phụ hoàng ta. ”
Phượng Tuyên nhìn vài lần, bỗng nhiên cảm thấy có chút quen mắt.
Có mấy người hình như đã gặp qua trong Thần Tiên điện, chính cái đêm đại ma đầu đi giết người. Thì ra hắn không giết sạch tất cả mọi người sao? Ma đầu cặn bã, chẳng lẽ là do cảm thấy dáng vẻ người ta đẹp bèn hạ thủ lưu tình? Không ngờ loại thẳng nam như hắn cũng có một ngày thông suốt.
Có một lúc người dập kiến bái lạy, nhìn qua Lục hoàng tử.
Lập tức bị ca kỹ bên cạnh giật tay áo: ” Ngươi điên rồi hả! Kết quả chết thảm của Hương Hương còn chưa nhắc nhở ngươi sao? ”
Phượng Tuyên đang ở giai đoạn Kim Đan kỳ, tuy rằng bọn họ nói chuyện rất nhỏ, nhưng y vẫn nghe được cái tên quen thuộc.
“Hương Hương” chẳng phải là tên chủ nhân của miếng ngọc bội mà Thích Trác Ngọc mang về hay sao?
Kinh khủng, hình như là tin đồn tình cảm liên quan đến đại ma đầu?
Không chắc lắm, nghe lén thêm một lúc vậy.
Người nhìn trộm lục hoàng tử nói: “Ta không có ý muốn quyến rũ Lục hoàng tử…”
Người kia nói, “Vậy thì tốt. Nghĩ đến đêm đó Hương Hương dụ dỗ tiên quân, chết đến ngay cả miếng cặn cũng không còn. Ngay cả miếng ngọc bội đáng giá duy nhất còn bị cướp đi! Ô, nam nhân hoàng thất đều chẳng phải thứ tốt đẹp gì.”
Phượng Tuyên:…
Hình như y biết miếng ngọc bội kia đại ma đầu cướp như thế nào rồi.
_______________________
Tác giả có lời muốn nói:
Cảnh giới cao nhất của bệnh thần kinh Thích Trác Ngọc: Chính mình biết rõ mình là một tên bệnh thần kinh.jpg
Tiểu tình lữ giận dỗi, nhưng hiểu lầm chỉ có một chương.
Cuối cùng có thể xoa đầu chú chim nhỏ này rồi, nội tâm cá hấp belike: cảm giác làm cho người ta sướng chết.
Ma đầu: Y thấy trên người ta toàn là máu, y đau lòng lắm, y rất quan tâm đến ta, rất yêu ta.
Tiểu Phượng Hoàng (đau lòng hai mắt tối sầm: Ta vừa thay chăn!!!
Lục hoàng tử: Số lần làm chó bay nhiều hơn mẹ nó làm người (trong bóng tối bò rạp lên giường)