Một mùi thum thủm như mùi trứng thối bốc lên khiến cho ai nấy trong lớp cũng bịt mũi lại. Ngay cả cô giáo cũng phải thốt lên “Em nào thả gắm thế?” nhưng không ai trả lời cả. Trước sự xôn xao của lớp, Huỳnh Tiến Hải thì lắc đầu tỏ vẻ thản nhiên cứ như mình là người trên trời rơi xuống vậy.
Bỗng một người bạn bên cạnh Huỳnh Tiến Hải phát hiện ra liền đứng phắt dậy bảo:
– Thằng Hải thả bom á cô..
Cô giáo không chịu nổi nữa đành nói lớn:
– Mời em Hải ra ngoài để không gây ảnh hưởng tới lớp học.
Huỳnh Tiến Hải đứng phắt dậy ngả ngớn nói:
– Em ăn rồi phải cho em thả bom một chút chứ cô.
Cả lớp vừa lấy tay hoặc giấy quạt trong không khí cho bớt mùi vừa cười hớn hở trước câu nói nửa đùa nửa thật của thằng Hải.
Cô giáo hết cách với học trò này liến lấy ra một lọ nước hoa xịt ba phát vào bốn phía xung quanh. Một mùi hương thơm ngào ngạt bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng như mùi của hoa bốn giờ dịu dàng lấn áp mùi hôi thối đó.
Giờ ra chơi, Huỳnh Tiến Hải bắt mấy đứa lùn hơn mình ở lại rồi bắt đầu kể những câu chuyện ngao ngán của nó nhưng có đôi khi nó lại tạo ra một câu chuyện kịch tính khiến ai nấy cũng hứng thú và phấn chấn hẳn lên. Ai mà dám ho hoe nói xấu hay chê trách trước cái thân hình to con đó cơ chứ.
Có lần Huỳnh Tiến Hải còn tự chế một bài hát đang hot trên mạng mấy ngày nay khiến ai nấy trong lớp cũng dở khóc dở cười:
– Gió lung lay cành cây nó đành vô đầu..
Nhưng mọi người trong lớp có một cảm giác chung đó là cái thằng này chắc chắn có hoàn cảnh rất khó khăn. Vì thấu hiểu cho hoàn cảnh của nó nên mọi người trong lớp cũng không trách mắng gì với những câu chuyện, những trò đùa tinh nghịch của nó.
Một ngày, thằng Phú bị thất tình, trong giờ học mà nó cứ nằm úp mặt xuống mặt bàn ở cuối lớp khóc thút thít. Huỳnh Tiến Hải liền nghĩ ra một trò đùa rồi cậu đi rủ thêm một vài người nữa tới, cả đám cùng đồng thanh hát:
– Vì đã lỡ yêu em rồi, chẳng dám hứa xa xôi. Cứ nhắm mắt em lại và feel my love..
Mặc dù bài hát mà cả đám hát không hay như ca sĩ nhưng vẫn khiến phần nào trong lòng thằng Phú cảm thấy đỡ hơn.
Buổi tối, nhiệt độ giảm khá nhanh khiến cho Huỳnh Tiến Hải cảm thấy se se lạnh. Trong phòng học phụ đạo môn toán lúc này ai nấy cũng đều mặc áo khoác, chỉ riêng cậu là không mặc vì lúc này người ngồi bên cạnh mình chính là Tú. Không hiểu tại sao trong lòng của cậu lại cảm thấy ấm áp khi được ngồi bên cạnh một người con gái thanh tú này.
Vì lớp học phụ đạo không bắt buộc phải ngồi đúng vị trí nên mọi người đều chia ra ngồi chỗ này chỗ kia. Huỳnh Tiến Hải không biết tại sao Tú lại chọn chỗ ngồi gần bên mình, không lẽ cô ấy có tính ý gì với mình chăng?
Thỉnh thoảng cậu ngước mặt lên lén nhìn gương mặt khả ái của Tú mà trong lòng cứ dâng dâng lên như một cơn sóng dạt dào thấp thoảng.
Khi bị phát hiện, Huỳnh Tiến Hải lập tức quay phắt đầu lại vùi vào đóng sách vở, bàn tay phải run run hí hoáy ghi chép như thể rất chăm chú nhưng thực ra trong đầu vẫn còn vấn vương thấy hình bóng của Tú.
Đôi lúc, Tú cũng cười với cậu làm cho cậu mê say nụ cười rạng rỡ ấy. Một nụ cười như ánh nắng lung linh dịu dàng khiến con người ta không thể cưỡng lại với sức hút của nó, ngoài ra cặp môi đỏ thắm căng mọng không cần phấn son như một hố đen khổng lồ hút chọn lý trí của người khác. Đôi mắt cô ấy to tròn và sáng long lanh như vì sao trên trời đang tỏ sáng lấp lánh cả một vùng trời, cô ấy như một bức tranh thiên nhiên đẹp mê hoặc lòng người. Chỉ cần hai điểm ấy thôi đã khiến cho Huỳnh Tiến Hải phải rơi vào trạng thái tương tư “nàng tiên nữ” ấy rồi.
Đêm đến, Huỳnh Tiến Hải trăn trở khó ngủ vì trong đầu lúc này đang xuất hiện bức tranh “nàng tiên” ấy đang tung bay với gió trời, thậm chí cậu tưởng tượng ra đủ câu chuyện để trở thành một anh hùng cứu mỹ nhân trong giả tưởng của cậu.
Giây phút ấy, cậu thầm nghĩ “Lũ trẻ đó, thật ngây thơ và hồn nhiên làm sao! Sao mình có thể nỡ lòng nào cướp đi một nơi đẹp đẽ như thế nhỉ? Cảm giác khi ở một ngôi trường đây rẫy những đứa bạn tinh nghịch khiến tôi cảm thấy vui vẻ dường nào.” Đúng vậy, Huỳnh Tiến Hải lớn hơn những cô cậu học trò ấy hai tuổi nhưng cậu không hiểu tại sao mình lại cảm thấy quá đáng khi thực hiện nhiệm vụ của Lão Đại giao cho.
Cho đến một ngày, Huỳnh Tiến Hải quyết định tỏ tình Tú. Nguyên cả ngày nhốt mình ở nhà không đi học để tập tành lời thoại trong kế hoạch, cậu nhất định phải tỏ tình một cách lãng mạng mới được.
Tối đó, cậu bắt đầu chải chuốt mái tóc của mình cho đến khi nó mượt hết sức có thể rồi mặc bộ vest màu nâu trông rất lịch sự, tay cầm một bóa hoa hồng thơm phức. Thế nhưng khi lái xe tay ga chạy trên đường thì thấy Tú đang trò chuyện thân mật với thằng Tèo tại một quán trà tắc. Thoạt đầu cậu vẫn chưa tin cho lắm cho đến khi cậu trốn sau một con hẻm gần đó nghe lén cuộc nói chuyện giữa hai người. Bỗng tim cậu như co thắt lại, đôi mắt đỏ hoe như muốn khóc một trận thật to nhưng cậu biết kiềm chế cảm xúc của mình. Sau ngày đó, cậu mới biết mình chỉ là người ngoài cuộc yêu đơn phương một bông hoa đã có chủ. “Thằng Tèo yêu cô ấy hơn mình”. Cậu đành bất lực nhìn họ bên nhau hạnh phúc.
Cho dù như thế, cậu vẫn yêu Tú thật lòng thật dạ. Luôn mong những điều tốt đẹp, luôn mong muốn một ngày nào đó mình có thể ở bên cô ấy cùng trò chuyện vui đùa, cùng tạo nên một mái ấm nhỏ. Những điều ấy khiến cậu có thêm hy vọng nhiều hơn, không ganh ghét cũng không hận thù.
Rồi bỗng một hôm, Huỳnh Tiến Hải nghe thấy kế hoạch của Lão Đại. Một kế hoạch tàn ác và man rợ không thể nào diễn tả nỗi bằng lời. Càng nghe lại càng thấy tim mình đập nhanh hơn, hồi hộp và sợ hãi. Cậu rất sợ nếu như người con gái đó xảy ra chuyện gì, cậu rất sợ nếu không còn thấy người con gái đó và thằng Tèo. Dường như cậu đã có cảm tình đối với cái lớp học ấy, một lớp học cho cậu biết tình bạn bè, cho cậu biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ mà xưa nay cậu từng mong ước khi mẹ và “người cha thứ hai” của mình qua đời.
Tối đến, Huỳnh Tiến Hải suy nghĩ đủ mọi cách để bảo vệ tính mạng của Tú và thằng Tèo, đồng thời phải che dấu cảm xúc của mình để cái tên Lão Đại đó không phát hiện những điều bất thường, vì cậu biết hắn ta là cái tên thông minh và nguy hiểm đến cỡ nào.
Thế là cậu cũng nghĩ ra được một kế hoạch: Kể một câu chuyện cho thằng Tùng nghe. Nhưng nó càng nghe lại càng tưởng cậu đang nói đùa, nói những điều không đâu. Cuối cùng cậu đã thất bại trong kế hoạch bảo vệ Tú khiến cô ấy nát thành từng mảnh..
Đêm đó, cậu tự nhốt mình trong nhà. Bỗng một tiếng “cốc, cốc” vang lên rồi tiếng ken két của chiếc cửa mở ra, một người đàn ông mặc bộ đồ màu đen với thân hình hơi gầy bước vào. Anh ta tên là Dũng, là người trợ thủ đắc lực bên Huỳnh Tiến Hải, vì đã lâu không thăm vị đại ca của mình nên hôm nay anh ta thành ý đem đến một chiếc bánh ga tô cho đại ca.
Dũng ngơ ngác nhìn xung quanh một hồi rồi hô to:
– Hải ơi! Có ở nhà không. Tôi có đem đến một món quà cho cậu nè.
Huỳnh Tiến Hải bước ra từ căn phòng ngủ của mình đi chao đảo đến ngồi xuống chiếc ghế sô pha khiến Dũng ngỡ ngàng trước bộ dạng của vị đại ca của mình. Dưới ánh đèn trắng lờ nhờ, khuôn mặt của đại ca mình hôm nay lại lắm lem nước mắt, cậu ta thất tình hay bị ai đó chọc cho đến khóc thế này?
Dũng nuốt nước bọt rồi hỏi:
– Cậu sao thế?
Huỳnh Tiến Hải im lặng.
Sốt sắng, Dũng vội nói:
– Cậu hãy kể cho tôi nghe chuyện gì khiến cậu buồn như thế?
Huỳnh Tiến Hải bắt đầu khóc rõ thành tiếng, giọng nói cũng trở nên khản đặc, hình như cậu đang nói một cách vô thức, hầu như không có câu nào giống câu nào:
– Lão Đại.. hắn đã.. cô ấy rất đẹp, cô ấy như tiên nữ.. Lão Đại.. à, ừm.. thân hình cô ấy đã.. đã nát vụn – Huỳnh Tiến Mai bắt đầu khóc to lên, nước mắt rơi lã chã như suối chảy xuống đất – Cô ấy mỉm cười với tôi..
Dũng hầu như không biết đã xảy ra chuyện gì khiến cho vị đại ca của mình như người vô hồn thế này. Cả không gian chìm trong tiếng khóc nức nở của Huỳnh Tiến Hải, tiếng khóc như một tiếng xé ầm ĩ vang đến chói tai.
Đúng vậy, Tú là niềm hy vọng đẹp đẽ trong cậu. Cô ấy là một bài hát ngọt ngào đưa con người ta vào cõi mộng mơ không thể nào thoát ra được nhưng bây giờ “bài hát” ấy đã không còn nữa. Nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng ngần ấy còn đâu, giọng hát nhẹ nhàng êm dịu bây giờ cũng tan biến theo mây khói bay cao vút về một thế giới tách biệt với nơi đây. Khi cô ấy mất, cánh hoa thơm phức ngày nào cũng bắt đầu héo tàn và rụng xuống dưới sàn nhà. Giờ đây, bao nỗi niềm đau đớn đang đày đọa cậu qua từng ngày như thể hàng nghìn mũi tên nhọn hoắc từ trên trời rơi xuống đâm xuyên cơ thể to khỏe này. Cậu cũng muốn kết liễu cuộc đời của mình để được đến trốn hoàng tuyền và nói ra những gì mình ấp ủ biết bao lâu nay nhưng cậu vẫn còn mắc nợ “người cha thứ hai” của mình khiến cậu bắt buộc phải sống để tiếp tục tìm kiếm kẻ sát thủ máu lạnh đó.