“Trò sẽ thi hành hình phạt của mình vào lúc 11 giờ đêm nay.
Hãy gặp thầy Filch ở tiền sảnh.
Giáo sư Snape.”
Harry quên béng là ngoài chuyện làm mất điểm của Gryffindor, họ còn bị phạt cấm túc. Cậu cứ đoán là Hermione sẽ phàn nàn thế là mất toi một buổi tối ôn bài, nhưng cô không nói lời nào cả. Cũng giống như cậu, cô cảm thấy mình đáng bị phạt lắm. Và hình như trong họ có cảm xúc gì khác nữa. Họ đang bắt đầu ghét tôi thì phải.
* * *
Đêm đó, lúc 11 giờ khuya, ba người kia đi xuống đại sảnh đường. Thầy Filch đã đợi sẵn ở đó, bên cạnh là tôi và Malfoy. Họ cố lẩn tránh ánh nhìn của tôi, còn Malfoy thì luôn miệng chửi rủa. Thầy Filch thắp một ngọn đèn lên rồi dẫn chúng tôi ra ngoài.
– Đi theo ta. Ta cam đoan là từ nay về sau các trò sẽ biết cân nhắc hơn khi định vi phạm nội quy nhà trường. Mà phải, theo ý ta, đau đớn và nhọc nhằn mới chính là những người thầy giỏi nhất. Thật đáng tiếc là ngày nay người ta không còn dùng những hình phạt như xưa nữa, như trói tay các trò rồi treo lên trần nhà vài ngày chẳng hạn. Trong văn phòng ta vẫn còn dây xích và lòi tói ấy. Ta vẫn thoa dầu mỡ để phòng khi cần có sẵn. Thôi, chúng ta đi. Đừng hòng chạy trốn, làm vậy chỉ tổ khốn khổ thêm mà thôi!
Tôi tự đập vào đầu mình. Không được hình dung! Không được nhớ!
Thầy dẫn chúng tôi băng qua sân trường tối đen. Harry thắc mắc không biết hình phạt mình sắp lãnh chịu là gì. Thầy Filch giọng rất hoan hỉ nên mọi người có hơi sợ.
Trăng sáng, nhưng mấy đám mây lang thang thỉnh thoảng bay qua che mất mặt trăng khiến chúng tôi phải lọ mọ trong bóng đêm. Tôi thấy ánh đèn ấm áp phát ra từ cửa sổ căn chòi của bác Hagrid và nghe một giọng nói to ở phía xa xa:
– Thầy đó hả thầy Filch? Mau lên. Tôi muốn bắt đầu cho rồi.
Tim Harry như muốn nhảy múa trong lồng ngực. Nếu họ phải làm việc với bác Hagrid thì sẽ không đến nỗi tệ lắm. Vẻ mừng rỡ của cậu lộ ra cả trên nét mặt nên thầy Filch nói:
– Trò tưởng trò sắp được vui chơi với lão già hậu đậu ấy hả? Này, nghe cho kỹ nhóc à: các trò sẽ phải vô rừng làm việc, rồi sau đó có về được toàn thây thì lúc đó hãy mừng vui! Ta đố đấy!
– Bác Hagrid không phải lão già hậu đậu!
Tôi hét to phản đối. Bác Hagrid bật cười lớn, còn thầy Filch thì nhướn mày không nói gì. Nghe những lời thầy ấy nói, Malfoy đứng chết lặng giữa đường.
– Vô rừng hả?
Cậu ta lặp lại, giọng nghe không còn chút hách dịch nào. Thầy Snape sẽ không đời nào phạt chúng tôi nặng đến như vậy nếu không cộng thêm chút vụ ở buổi học Độc dược đầu tiên chưa xử và đặc biệt là lời đề nghị của cụ Dumbledore.
– Không thể vô rừng vào ban đêm được… Có đủ thứ ở trong đó… Tôi nghe nói… có người sói…
Thầy Filch nói, giọng đắc thắng rõ ràng:
– Đó là lỗi của các trò đúng không? Sao cái hồi quậy phá các trò không nghĩ đến đám người sói?
– Rồi mọi chuyện sẽ qua mau thôi. Tất cả đều an toàn.
Thầy cười khinh khỉnh giễu cợt.
– Được thôi. Ta sẽ chờ xem các trò có toàn mạng hay không.
Bác Hagrid lại gần căn chòi lấy vài vật dụng rồi trở lại, theo chân là Fang, con chó săn to đùng. Bác mang theo một cây cung lớn và đeo một giỏ tên vắt vẻo trên vai.
– Trễ rồi. Ta đã đợi ở đây gần nửa giờ. Khỏe không hả mấy đứa?
Thầy Filch lạnh lùng nhắc nhở:
– Ta không nên quá thân mật với chúng, anh Hagrid à! Dù sao tụi nó cũng đang bị phạt.
Bác Hagrid nhăn mặt với thầy giám thị Filch.
– Có phải tại vậy mà thầy tới trễ không thầy Filch? Giảng đạo với tụi nó xong rồi chứ? Nhiệm vụ của thầy đã hết, giờ đến lượt tôi.
Thầy Filch nói, giọng độc địa:
– Sáng sớm tôi sẽ quay lại lãnh thi thể của chúng.
– Nếu có thể, thưa thầy.
Tôi mỉm cười ngạo mạn. Thầy lầm bầm khó chịu rồi quay mình trở về tòa lâu đài, ngọn đèn trên tay đung đưa trong bóng đen.