“Những ngày này em ngủ một mình, có phải rất lạnh hay không?”
“A…”
Hạng Tinh lắc lắc đầu.
Bỗng nâng đầu nhỏ lên, nhìn hướng bộ dáng cũng vẫn đẹp như cũ trong bóng đêm mông lung kia.
Nghiêm trang mà nháy đôi mắt ướt mềm, “Phòng bên cạnh có thảm điện, Chu bá thêm cho em.”
“…”
Cả người Lục Thiệu Khiêm cứng đờ.
Không khỏi xấu hổ một chút mà hít vào một hơi.
Nghĩ nghĩ, lại cố ý thay đổi giọng điệu không vui, “Cho nên, em cảm thấy anh không ấm áp như thảm điện sao?”
“Mới không có.”
Hạng Tinh nghiêm túc mà lắc đầu, dừng một chút, lại rụt rụt trong ngực nam nhân.
Híp mắt, cười thoải mái, “Cảm giác không giống nhau, anh càng có cảm giác an toàn hơn thảm điện.”
Nghe vậy, Lục Thiệu Khiêm chợt ngơ ngẩn.
Cảm giác an toàn…
Cô đến tột cùng đã trải qua cái gì, mới có thể khuyết thiếu cảm giác an toàn như vậy.
Nghĩ đến đó, Lục Thiệu Khiêm cuối cùng âm thầm thở dài.
Không hỏi đi.
Anh càng hy vọng cô có thể chủ động mà nói cho anh biết.
Tuy rằng, không biết phải chờ đến bao lâu.
Nhưng…
Đôi môi mỏng của nam nhân chợt gợi lên một độ cong đẹp mắt, trịnh trọng.
Cúi đầu, nhẹ nhàng hôn một cái lên đôi môi hồng mềm mại kia.
“Đừng sợ, anh sẽ che chở em cả đời.”
“…”
Hạng Tinh cứng đờ một chút.
Đôi mắt ướt mềm đột nhiên sáng lên, “Vậy, ý anh là em có thể đi theo anh cả đời sao?”
“Ừ.”
Nam nhân cười nhẹ, lại hôn hôn cái trán trơn bóng của cô.
Một lần nữa điều chỉnh tư thế càng thêm thoải mái để cô có thể giãn tay chân ra.
“Không còn sớm, mau ngủ đi.”
Dứt lời, chính mình trước khép mắt lại.
Trong bóng đêm, anh chợt thấy tiểu gia hỏa tựa như lại động vài cái.
Ngay sau đó, một mảnh mềm ấm đột nhiên dừng trên cằm hắn.
“…” . Truyện Quân Sự
Lục Thiệu Khiêm lại ngẩn ra, không khỏi mở to mắt rũ xuống nhìn.
Chỉ thấy mỗ tiểu gia hỏa mới vừa nghịch ngợm xong, đang rất nỗ lực mà kéo chăn, che đầu lại.
Nam nhân híp mắt lại, cuối cùng là âm thầm bật cười.
Ngủ đi.
…
– –
Ỏ. Cẩu lương ngon lắm. Tinh tỷ và Khiêm ca cứ tiếp tục phát.
☆ ~(‘▽^人)☆ ~(‘▽^人)☆ ~(‘▽^人) (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ ?)