Lòng hiếu kỳ của mọi người đều đã được thỏa mãn, tất cả lại bắt đầu vui chơi.
Hạ Úc Thanh cầm chai nước lạnh, trở lại sofa, Tô Hoài Cừ liền đứng dậy, đi tới ngồi xuống cạnh cô.
“Anh ta chính là bí mật của cậu à?”, Tô Hoài Cừ cười, hỏi thẳng vào vấn đề.
Suýt chút nữa Hạ Úc Thanh bị sặc nước, “… Rõ ràng lắm à?”
“Cậu hỏi cậu, hay là anh ta?”
“Đương nhiên là hỏi mình rồi.”, Hạ Úc Thanh ngẩn ra, “Anh ấy làm sao?”
Tô Hoài Cừ tự biết giữa mình và anh Lục mới gặp hôm nay không thể có quan hệ cạnh tranh, nhưng cậu ấy lại cảm nhận được ý thù địch cực rõ ràng từ đối phương. Có điều đây chỉ là trực giác của cậu ấy, cậu ấy sợ khẳng định chắc chắn quá sẽ ảnh hưởng đến sự phán đoán của Hạ Úc Thanh, ngẫm nghĩ một lát, cậu ấy hỏi: “Anh ta có biết mình không?”
“Chắc là không. Bạn cùng phòng hay bạn bè của mình, anh ấy không biết ai cả.”
Tô Hoài Cừ gật đầu, lại chỉ nói: “Anh ta rất quan tâm đến cậu.”
“Anh ấy vẫn luôn quan tâm đến mình mà.”
“Không. Tuy cậu nói anh ta là trưởng bối của cậu, nhưng mà…”, Tô Hoài Cừ tạm dừng giây lát, như đang nghĩ một cách nói thích hợp hơn, “Mình cũng có một đứa cháu gái, đang học cấp hai. Trưởng bối nam như mình, bình thường sẽ đối xử với cháu gái bằng một thái độ khác cơ, không phải như thế. Nói vậy cậu có hiểu không?”
Nhất thời, Hạ Úc Thanh ngây người, “Thật không?”
“Ừm. Bình thường trưởng bối đối xử với con cháu sẽ không có kiểu chiếm hữu như anh ta. Đương nhiên, mình mới gặp anh ta một lần, không thể cam đoan là trực giác của mình hoàn toàn chuẩn xác. Nhưng cậu cũng thử bước ra khỏi góc nhìn cố hữu, nhìn nhận lại một lần xem. Có lẽ câu chuyện lại không giống như cậu nghĩ đâu.”
Hạ Úc Thanh không tiếp xúc nhiều với người khác giới, cũng không quá hiểu hành vi như thế nào là mang hàm ý vượt qua giới hạn.
Mà nếu một đứa chậm hiểu như cô, còn cảm thấy mờ ám, vậy thì…
Hạ Úc Thanh ghé lại gần, hạ giọng nói, “Mình muốn hỏi cậu một vấn đề.”
“Hả?”
“Cậu có kéo khóa váy cho cháu gái cậu không?”
“Hồi nó tám tuổi thì có…”, Tô Hoài Cừ đang nói bỗng im bặt, vừa hiểu ra, cậu ấy liền liếc Hạ Úc Thanh, bất đắc dĩ cười, “…Thẳng thắn mà nói, mình không quen với thân phận bạn nam thân thiết này đâu. Sau này, những chi tiết riêng tư như thế, không nhất thiết phải chứng thực với mình, nhỉ?”
“…Xin lỗi cậu.”, hai tai Hạ Úc Thanh nóng bừng.
“Cậu cảm thấy có vấn đề, thì là có vấn đề.”, Tô Hoài Cừ tổng kết, nhân thể cười bảo: “Cố lên.”
“Chắc đêm nay mình mất ngủ rồi.”, Hạ Úc Thanh thở dài.
“Thanh xuân chính là muôn vàn kiểu trằn trọc mà.”
“Câu này của thầy Tô nghe triết lý quá, mình phải chép lại mới được.”
“…”
Hạ Úc Thanh cười, “Cuối tuần mình muốn sang khoa cậu học ké, phải nhìn xem rốt cuộc “bí mật” của cậu là người thế nào mới được.”
“…”, Tô Hoài Cừ hết cách, “Học kỳ này chương trình học của cô Hạ dày đặc còn gì, không cần thiết phải đích thân đến khoa mình quan sát đâu. Cậu lên mạng, tìm thử đội ngũ giảng viên của khoa quản trị, liếc mắt một cái là nhận ra thôi.”
“Ừ nhỉ!”, Hạ Úc Thanh lấy điện thoại ra, “Sao mình không nghĩ ra nhỉ.”
Tô Hoài Cừ câm nín, chỉ biết lấy một chai bia từ trên bàn.
***
Lục Tây Lăng gọi điện cho Lục Sênh, người nghe máy là Châu Tiềm.
Lục Sênh tự cảm thấy bộ dạng mình đang nhếch nhác, nếu đánh thức ông bà dậy, thì chắc chắn là không dễ giải thích, đành đi theo Châu Tiềm tìm chỗ ngủ.
Đương nhiên, nguyên nhân chủ yếu là cô nàng muốn mượn rượu giải sầu.
Trong mắt cô nàng, anh chàng Châu Tiềm kém cô nửa tuổi thật ra giống một cậu em trai, vô cùng kiên nhẫn, rất giỏi lắng nghe mấy lời lải nhải, đương nhiên là sự lựa chọn tốt nhất để trút bầu tâm sự lúc thất tình.
Châu Tiềm báo với Lục Tây Lăng, rằng Lục Sênh uống say nên ngủ rồi.
Lục Tây Lăng lôi vai anh cả ra, dặn dò: “Cậu nghiêm chỉnh đấy.”
Châu Tiềm kêu oan: “… Em nào dám.”
“Sáng mai đưa con bé về nhà, nghe rõ chưa?”
“Tuân lệnh.”
Sáng hôm sau, Lục Tây Lăng về nhà lớn một chuyến.
Lục Sênh đã về, hai mắt sưng húp, đang xách bình sắt tưới nước cho cây tường vi ở vườn sau.
Nhìn thấy Lục Tây Lăng, cô nàng hỏi trước: “Anh, Thanh Thanh có sao không?”
Lục Tây Lăng lạnh lùng liếc cô nàng, “Anh đang định dặn mày đây, về sau mấy chuyện rắc rối này của mày, đừng có lôi cô ấy vào. Mày có chuyện, gọi bừa một cú điện thoại là sẽ có người giải quyết cho mày. Cô ấy không giống mày, ngoài nhà họ Lục ra, cô ấy không thân quen với ai ở Nam Thành này cả.”
“…Vầng.”
“Nghe thấy chưa?”, Lục Tây Lăng nghiêm túc hỏi.
“Biết rồi.”, Lục Sênh trịnh trọng gật đầu.
Cô nàng sống với Lục Tây Lăng hơn hai mươi năm, tự biết trong chuyện gì là không thể cợt nhả với anh.
Lần trước cô nàng thử hỏi xem có phải Lục Tây Lăng thích Thanh Thanh hay không, lúc ấy Lục Tây Lăng chỉ lườm cô nàng một cái, cộng thêm cả giọng điệu khi nói cô nàng đừng xen vào chuyện của người khác, tới tận bây giờ mà cô nàng vẫn còn nhớ rõ.
Lục Sênh ủ rũ tưới cây, “… Anh, em vẫn khó chịu quá.”
“Lần thứ mấy rồi?”, Lục Tây Lăng không chút mềm lòng, “Đáng đời.”
“Em sai rồi… Nhưng mà ai ngờ được, nó ăn bằng tiền của em, dùng tiền của em…”
“Anh không có thời gian rảnh rỗi nghe mày tụng kinh.”, Lục Tây Lăng ngắt lời cô nàng.
“…Nhưng mà càng nghĩ càng tức. Em đau quá, Nam Thành không chứa nổi em nữa rồi, em muốn đi Tam Á giải sầu, em mua vé xong rồi, trưa nay đi.”
“Tùy mày.”, thấy Lục Sênh như vậy, Lục Tây Lăng cũng biết là chẳng cần quan tâm nhiều nữa, cô nàng sẽ chẳng buồn nổi quá một tuần đâu mà.
Buổi sáng có một cuộc họp, anh nâng cổ tay nhìn đồng hồ, rồi xoay người đi ra ngoài luôn.
***
Hạ tuần tháng Mười, Hạ Úc Thanh nhận được học bổng.
Cô mời bạn cùng phòng đi ăn, rồi để dành ra một khoản làm sinh hoạt phí, phần còn lại gửi hết vào thẻ ngân hàng.
Cô nhớ lại lời hứa với Lục Tây Lăng, sau một hồi do dự, cô gửi cho anh một tin nhắn Wechat, nói muốn mời anh ăn cơm.
Tin nhắn gửi đi suốt một ngày, mà vẫn chưa có hồi âm.
Lục Tây Lăng chưa bao giờ trả lời ngay tức khắc, nhưng những lần trước, cũng không hề để đến tận ngày hôm sau.
Hạ Úc Thanh thoáng bồn chồn, cô liên lạc với Châu Tiềm, hỏi thăm xem có phải dạo gần đây Lục Tây Lăng quá bận hay không. Cô gửi tin nhắn trước khi đi học, mãi tới tận khi tan học mới nhận được hồi âm.
Châu Tiềm: Hai hôm nay Lục tổng phải nằm viện.
Hạ Úc Thanh giật mình, cũng chẳng bận tâm có ổn hay không, cứ thế gọi thẳng cho Châu Tiềm.
Châu Tiềm nói cho cô biết, anh ta theo Lục Tây Lăng đến khảo sát tại một nhà xưởng ở huyện dưới, bên kia gây ra một cuộc tranh chấp, Lục Tây Lăng bị thương nhẹ, nhưng giờ đã không còn gì đáng ngại nữa rồi.
Hạ Úc Thanh đứng dưới bóng cây bên đường, không chút do dự gọi điện thoại cho Lục Tây Lăng.
Chuông đổ một hồi lâu, không ai bắt máy.
Cô kiên trì gọi đến lần thứ tư, rốt cuộc tiếng “tút” đơn điệu kia cũng dừng lại, được thay thế bởi một giọng nói khàn khàn: “A lô.”
“Cháu nghe nói chú bị thương.”
“Ừm.”
“…Cháu có thể đến thăm chú không?”