Lông mi Kiều Ân không ngừng run rẩy, cậu nâng đôi mắt lam phát lên, sắc mặt trắng bệch nhìn Tống Minh.
Tống Minh vẫn còn tiếp tục nói lời tàn nhẫn.
“Ha hả, đúng là thuốc tránh thai thì như thế nào?! Lão tử uống thuốc tránh thai thì sao?! Vì cái gì không thể?! Còn muốn cất giấu?! Lão tử chính là không nguyện ý cùng Alpha sinh đứa nhỏ?!”
“Ngươi có hay không hỏi qua cảm thụ của ta?! Có hay không?!”
“Hơn nữa Kiều Ân, ngươi có phải hay không rất thích giả bộ? Cùng ta ra vẻ thương khóc, ngươi cho ta là kẻ ngốc nhìn đoán không ra ư_?”
“Ta bị ngươi đùa bỡn như vậy, ngươi có phải hay không đặc biệt cao hứng, ha ha! Muốn thao như thế nào liền như thế, bây giờ còn muốn ta sinh cho ngươi đứa nhỏ?! Ta phi!”
Tống Minh biểu tình lãnh khốc mà lại hờ hững, hắn nhìn chằm chằm Kiều Ân lạnh lùng cười.
“Ngươi cũng không cần giả ngu bán điên rồi, hiện tại ngươi cũng thao ta, ta đây cái đã muốn bị hai Alpha thao qua, bất quá là đồ đê tiện, đủ tao đủ lãng đủ tiện, ngươi vừa lòng đi?! Có thể lăn đi?!”
“Đừng tìm ta nói cái gì thích ta, ngươi tới đây tìm không phải thích, mà là một phần ỷ lại cùng thỏa mãn.”
“Ngươi có biết cái gì là tình yêu sao? Tình yêu chính là, ta yêu ngươi, con mẹ nó ngươi lại coi ta là một ngốc tử, đùa bỡn ta! Còn muốn ta sinh đứa nhỏ?! Ha hả…”
“Ta một khi mang thai liền cùng ngươi ở một chỗ, là như thế đi, đúng không? Ân?”
“Được rồi, ngươi cũng đừng giả trang khóc lóc, thao cũng thao rồi, thích cũng thích rồi, mau cút đi đi….!”
Tống Minh hờ hững nhìn Kiều Ân trước mặt hắn mặt không đổi sắc.
Quả nhiên, nước mắt lúc trước của Kiều Ân đều là giả trang, khi hắn nói không cần giả ngây giả dại lừa hắn nữa, nước mắt Kiều Ân lập tức liền biến mất, mệt hắn trước còn giống tên ngốc an ủi Kiều Ân, hắn thật sự là quá xuẩn.
Trầm mặc một lát, Kiều Ân mở miệng, mặt của cậu anh tuấn mà lại thâm sâu, mặc dù mới 20 tuổi, nhưng đã là có thể một mặt đảm đương hết thảy sự việc lớn nhỏ trong gia tộc, thanh âm của cậu cũng không giống như trước mang theo làm nũng, khôi phục lại thành trầm thấp, có từ tính.
Thực thành thục, thực nam nhân.
Kiều Ân ngồi thẳng, cậu nhìn lọ thuốc nhỏ trong tay, khuôn mặt thâm thúy anh tuấn không có biểu tình gì.
Tống Minh phát hiện, Kiều Ân không cười, không hướng hắn làm nũng, đã bình tĩnh trở lại, khuôn mặt góc cạnh ngũ quan phân minh thoạt nhìn lạnh nhạt, đạm mạc mà lại lãnh khốc.
Kiều Ân đem vật cầm trong tay đặt bên người Tống Minh, môi mỏng lạnh lùng phát ra thanh âm trầm thấp.
“Tống Minh, loại thuốc này, ngươi về sau tốt nhất không cần ăn.”
Khuôn mặt trong nháy mắt trở nên thành thục, Kiều Ân nâng lên ánh mắt, trong con ngươi trong suốt mà lại thông thấu, Tống Minh đã từng cho rằng bên trong đó tràn đầy nhiệt tình cùng ánh mặt trời nháy mắt biến mất, chỉ còn lại có hờ hững cùng xa cách.
Đôi mắt băng lam sâu thẳm như thế, cậu tuy rằng nhìn Tống Minh, nhưng Tống Minh phát hiện, hắn cũng không có khắc nào ở trong mắt của cậu…
Kiều Ân dùng ánh mắt đạm mạc nhìn hắn, dùng hờ hững mà lại bình tĩnh thanh âm nói rằng.
“Ta đi rồi, ngươi phải hảo hảo chiếu cố chính mình a…”
“Tiểu ca ca…”
Kiều Ân biểu tình xa cách mà lại đờ đẫn hướng Tống Minh cười cười, cứ như vậy lui ra ngoài.
Thẳng đến khi Tống Minh nghe được âm thanh cửa lớn bị đóng lại.
Tống Minh đã sớm đỏ mắt, cầm lấy lọ thuốc bên người, hung hăng hướng phía cửa “ném”_!
“Lăn! Đều cút cho ta! Ta không cần! Ta ai cũng không cần! Ta một người là tốt rồi!!!”
“Jon… Ngươi cứ như vậy buông tha cho..?…”
Cách vách, nhà Nhâm Húc Dương.
Kiều Ân mặt không đổi sắc, đứng đối diện với gương thắt cà vạt.
“Ân.”
Nhâm Húc Dương tuyệt không tin lời Kiều Ân nói.
Kiều Ân nhìn người đàn ông gương trong thẫn thờ đột nhiên nở nụ cười.
“Hắn nói rất đúng, ta đối với hắn, đích thật là khi còn bé ỷ lại, nặng hơn tình cảm. Ta không xác định tính cách hai người chúng ta như vậy, nếu thật sự cùng một chỗ, ta có thể hay không đối hắn sinh ra chán ghét…”
“Sau đó… Biến thành như phụ thân hắn…”
Nhâm Húc Dương xoay đầu nghi hoặc nhìn Kiều Ân, “Ta, còn cần ở nơi này nữa sao?”
Thắt xong, Kiều Ân đối với Nhâm Húc Dương ảm đạm cười, “Tùy tiện.”
Trước khi Kiều Ân đi, cậu lại tùy ý hỏi một câu.
“Đúng rồi, lúc trước là ngươi đưa Tống Minh thuốc tránh thai, cho hắn bao nhiêu liều.?_?”
“Thuốc tránh thai?!” Nhâm Húc Dương gãi gãi mái đầu màu sắc rực rỡ, cau mày nghĩ nghĩ, sau đó xấu hổ nói: “A… Cái kia… Ta không có đưa hắn thuốc tránh thai a… Ta quên mất…”
Kiều Ân nhíu mày, đảo mắt biểu tình lại khôi phục, mặt không đổi sắc xa cách, cậu buông mắt xuống, thản nhiên cười, mỏng môi khẽ nhếch.
Sau đó cầm tây trang liền rời đi.
“Bất quá, cũng không hề gì.”
Lăng gia.
Lăng phụ Lăng Dật Đàn đã hiểu rõ tình huống, lúc này mới đem Lăng Tiêu đã tỉnh táo lại thả ra.
“Lăng Tiêu, ngươi rất kỳ cục, đã dấu hiệu Omega không phải không giải quyết được, vì một Omega hủy bỏ hôn lễ với Tạ gia, ngươi coi hôn nhân là trò đùa sao?”
Lăng Tiêu ngồi ở ghế sa lông xa hoa trong thư phòng, cúi đầu, mái tóc quăn đen thả bên vai, buông xuống hai bên má trắng nõn. Thoạt nhìn là đang hảo hảo nghe phụ thân dạy bảo, nhưng ngón tay dài nhỏ của y đang không nhanh không chậm thưởng thức quả cầu bằng ngọc trong tay, khóe môi hồng nhuận chậm rãi gợi lên một tia cười lạnh mà Lăng Dật Đàn nhìn không tới.
“Ta mặc kệ ngươi đối với Omega kia là thái độ gì, thích cũng được, trả thù cũng thế. Nhưng hắn không phải người có thể để bên người. Alpha ngoại quốc bên cạnh hắn, là một trong Tam đại gia tộc ở Y quốc, gia tộc Bố Luân Đặc, cậu ta về nước là phát triển sự nghiệp gia tộc đến quốc nội, đã cùng lão Đại Nhâm gia kết minh.”
“Nhâm gia cùng gia tộc Alpha kia, đều không phải nơi chúng ta có thể lấy được cái tốt. Omega đó, vẫn là về sau đừng tới trêu chọc nữa_!”
Lăng Tiêu buông xuống suy nghĩ, ngón tay xoa nắn hai khối ngọc cầu trong tay, đồng tử thâm sắc bị lông mi thật dài che, không biết nghĩ đến cái gì.
Lăng Dật Đàn hiện tại thấy ngay cả hắn đều không nhìn rõ nhi tử, trong lòng thở dài, nhưng ngoài miệng như trước thực nghiêm khắc nói: “Lăng Trễ, ngươi theo lệnh của ta, đem Lăng Tiêu coi chừng thật chặt, ta không cho phép y trong lúc này làm ra bất luận sự tình xúc động gì.”
Kẻ gọi là Lăng Trễ, là một nam nhân trung niên màu da ngăm đen, thân hình cao gầy, gã là ám vệ đứng đầu của Lăng gia, chưa bao giờ cách xa Lăng Dật Đàn, nay bị Lăng phụ vì Lăng Tiêu, lần đầu tiên phái ra ngoài.
>> Hết chương 27<<