Hưu Đồ Liệt nhận lấy một phong mật hàm, lại nói: “Ngươi vừa nói đã từng gặp Thái phó, tên Thái phó kia thật sự có đoàn tụ chi phích?”
Người tên Bảo Nhi trước đây từng hậu hạ An Vinh vương, đi theo hắn đến tửu lâu ăn cơm với Vệ Lãnh Hầu, trong bữa tiệc rượu đó Vệ Lãnh Hầu có nhìn mình vài lần, liền nghĩ Vệ Lãnh Hầu kia đã động tâm nhưng sợ ảnh hưởng đến danh dự nên không thân cận với mình, cơ duyên xảo hợp*, mình có thể quen biết với quý nhân, ở nơi này – nơi nổi lên nhờ việc mua bán hoạt động tình báo.
*cơ hội và duyên phận
Vừa nghe thấy câu hỏi của Hưu Đồ Liệt, Bảo Nhi đắc ý khoe ra câu chuyện này, tự nâng giá trị con người lên một chút.
“Mặt Thái phó kia mặc dù lạnh lùng, nhưng vừa nhìn thấy Bảo Nhi liền không thể dời mắt, dù biết thức thời mà tỉnh lại… Chứ đâu giống như công tử, đối xử với ta rất lạnh nhạt…” nói xong thân mình liến tiến sát vào trong lòng Hưu Đồ Liệt.
Lần này Hưu Đồ Liệt lại không hề né tránh, đưa tay ra kéo thân thể Bảo Nhi, tay vuốt hai má hắn, lại chuyển qua cổ mảnh khảnh của hắn, mỉm cười, mặt hơi ngăm đen, lộ ra hàm răng trắng sáng: “Nếu ngươi đã giúp ta và đại nhân việc quan trọng như thế, tại hạ cũng không thể lạnh nhạt với ngươi, sẽ hảo tâm giúp người một tay, giúp ngươi sớm đầu thai kiếp sau có thể làm một nam nhi chân chính…”
Khi nói chuyện bàn tay to nhẹ nhàng dùng sức, xương cổ Bảo Nhi phát ra tiếng răng rắc thanh thúy, người cũng biến thành bùn nhão, ngã xuống trêngiường.
Loại người vô liêm sỉ này, vì bạc, có cái gì không thể bán? Nếu không muốn hắn tiết lộ tin tức, chỉ có thể đóng chặt miệng hắn lại!
Hưu Đồ Liệt vặn cổ xong, liền đẩy cửa đi ra ngoài, thuộc hạ đứng ở cửa lập tức đi vào, lột sạch y phục của cơ thể mềm nhũn kia, bố trí lại một phen…
Chốn yên hoa, việc đùa chết tiểu quan cũng không tính là việc gì đáng ngạc nhiên, chỉ cần bồi thường bạc, sẽ không kinh động đến quan phủ.
Hưu Đồ Liệt nghe tiếng oanh ca yến ngữ dưới lầu, hạ cánh tay xuống, chỉ cần vừa động nhẹ, cánh tay phải liền cảm thấy đau.
Hừ! Hôm đó khi mình và Vệ Lãnh Hầu giao thủ, hắn đã cố ý tấn công cánh tay phải của mình, có ý muốn bẻ gãy nó. Lúc trước mình cũng không nghĩ ra, hiện tại mới để ý, không phải là do mình cầm tay tiểu Hoàng đế nên Thái phó kia liền nổi giận hay sao?
Loại bẩn thỉu đã chết trong kia đúng là tự dát vàng lên mặt, cho dù Thái phó kia thực sự thích nam sắc, nếu đã gặp qua khuôn mặt tuyệt sắc kia, sao có thể coi trọng thứ rách nát như hắn?
Quả nhiên Vệ Thái phó là người tài trí hơn người, muốn chơi đùa cũng phải chơi đùa trên long sàng…
Thú vị!
Mặc dù ghét nam nhi có dáng vẻ mềm mại, nhưng nhớ tới tân đế Đại Ngụy ngồi ngay ngắn trên điện Kim Loam không nhìn mình, bộ dáng mềm mại cao cao tại thượng, Hưu Đồ Liệt cảm thấy miệng lưỡi có chút khát.
Đợi đến khi mình tư thế oai hùng bước lên điện Kim Loan, sẽ ngay tại đó cởi hết long bào của hắn… Đúng là một chủ ý không tệ chút nào!
Lần đàm phán này, vốn là cả hai bên đều sẽ tạm thời nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, nhưng lúc đàm phán điều kiện, vậy mà một bước cũng khôngnhường, trong đó có một điều kiện là muốn chọn một công chúa Đại Ngụy làm Yên Thị* của lão Đan Vu, dùng hòa thân để thắt chặt thêm thâm tình!
*Hoàng hậu của vua Hung Nô
Tuy nhiên lão Đan Vu cũng yêu cầu rất cao, muốn tìm một quý nữ chân chính của Hoàng đế, chứ không được dùng cung nữ để thay thế.
Hoàng thân Niếp thị, nay đều là cà tím bị nhuốm sương lạnh*, đâu còn cái gọi là tôn quý, dĩ nhiên là Thái phó mở miệng chỉ vào ai, người đó sẽ phải ngoan ngoãn dâng nữ nhi.
*Hết thời
Cuối cùng Vệ Thái phó chỉ định Bát công chúa của tiên hoàng, Công chúa Thiệu Dương, cũng giống với Hoàng đế, là một người đáng thương, mẫu phi đã mất từ sớm. Tính tình dịu dàng, bộ dạng cũng khá đẹp. Năm nay 16 xuân xanh, đúng độ tuổi thích hợp, nhưng bởi vì không có mẫu phi sắp xếp, cứ thế kéo dài đến 16 tuổi cũng chưa chỉ hôn Phò mã, nay lại sắp gả sang Hung Nô, trước này xuất phát, cố ý đến chào tạm biệt Hoàng đế, đôi mắt hồng hồng giống như đã khóc cả một đêm.
Niếp Thanh Lân cũng biết tính tình bát tỷ này của nàng, vô cùng dịu dàng hiền lành, nay lại bị gả đến đất Bắc chịu khổ, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu.
Vệ Lãnh Hầu vậy mà lại chọn một quả hồng mềm dễ vỡ! Thấy nàng không có cha mẹ để dựa vào, tính tình nhát gan, liền ném tới ổ lang sói. Nhưng mình không phải cũng như vậy sao? Nếu trước đây mẫu phi nói ra thân phận nữ nhi của mình, thì loại chuyện hòa thân tồi tệ này, nói không chừng sẽlà rơi xuống đầu mình.
Nghĩ vậy, càng cảm thấy đồng bệnh tương liên, phân phó An Xảo Nhi đi lấy khăn và đá để chườm hai mắt sưng đỏ của hoàng tỷ.
“Hoàng thượng, lần này Thiệu Dương đi, chỉ sợ khó có thể trở lại Trung Nguyên, về sau giỗ tổ hàng năm, thỉnh cầu Hoàng thượng nhớ sai người chuẩn bị một ít dưa và rượu trái cây cúng bái trước bài vị mẫu phi của Thiệu Dương, Thiệu Dương thật sự không đành lòng mang bài vị của mẫu phi đến nơi hoang vu lạnh lẽo kia…”
Trong mắt Niếp Thanh Lân có chút ngấn lệ, ôn nhu trấn an nói: “Lần này Hoàng tỷ đi, không cần để ý chuyện trong cung, trẫm sẽ nhớ…”
Thiệu Dương công chúa ngẩng đầu nhìn đệ đệ tuổi còn nhỏ, đột nhiên nghĩ đến tình cảnh của hoàng đệ lúc này cũng rất khó, nói không chừng là không sống được đến lúc trưởng thành, lại bi thương nói: “Là Thiệu Dương không hiểu chuyện, nếu Hoàng thượng thấy không tiện, cũng không cần miễn cưỡng, việc quan trọng nhất đó chính là Thánh Thượng phải giữ gìn long thể, Thiệu Dương cũng để mặc cho số phận… Nghe nói Hung Nô kia không thông lễ pháp, cha chết con sẽ kế thừa, Đan Vu kia tuổi tác đã cao, cũng chả sống được mấy ngày nữa, nếu như vậy Thiệu Dương sẽ phải tái giá với con riêng của lão, đến lúc đó chỉ có thể lấy cái chết để giữ gìn trong sạch, chỉ mong đến lúc đó xin Thái phó khai ân, chấp thuận cho mang quan tài về quê cũ, an táng cùng một chỗ với mẫu phi, vậy là đã quá đủ rồi…”
Niếp Thanh Lân nghe xong lời này, vỗ bàn thật mạnh: “Hoàng tỷ nói cái gì vậy? Tỷ và ta đều là người không cha không mẹ, một mình cô đơn trong cung này, tất nhiên sẽ hiểu việc muốn sống cũng không dễ. Ngày thường tuy tỷ đệ chúng ta không có cơ hội thân cận, nhưng nay tỷ phải gả đi xa, trong lòng trẫm cũng rất khổ sở, nhưng đây chuyện quốc sự, cũng không có sức ngăn cản. Dù người bên ngoài coi tỷ là quân cờ, nhưng sao hoàng tỷ lại có thể tự khinh bản thân? Khi đến đó, nhất định phải tự nâng cao tinh thần, không cần quan tam đó là tình cảnh gì, luôn phải có biện pháp đối phó, nếu lão Đan Vu kia qua đời, cũng rất tốt, đổi lấy một người tuổi trẻ cường tráng, mới xứng đáng để hầu hạ công chúa Đại Ngụy ta. Chẳng lẽ chỉ có họ được phép tam cung lục viện, tỷ thân là công chúa chẳng nhẽ không thể có phu quân trẻ tuổi? Sao lại muốn tìm cái chết để làm gì? Cái tấm biển trinh tiết kia, ở Hung Nô hoang vắng, cũng không có chỗ để treo! Nếu hoàng tỷ nhớ đến quê hương, muốn tẫn hiếu với mẫu phi, chỉ có sống mới có cơ hội quay trở về Đại Ngụy…”
Nước mắt công chúa bị tiểu Hoàng đế dọa sợ đến mức phải thu lại, nếu không phải chính tai mình nghe thấy, nàng thật không dám tin Hoàng đế luôn luôn an tĩnh kia sẽ nói ra những lời hoang đường lớn mật như vậy…
“Lời Hoàng thượng nói chí phải, thần thật thẹn với Thiệu Dương công chúa.” Khi đang nói chuyện, không biết Thái phó đã xuất hiện tại cửa đại điện từ lúc nào.