Nghĩ đến đây, Chử Thư Mặc không nhịn được nắm chặt tay. Cậu luôn biết địa vị giữa hai tộc luôn có sự chênh lệch, nhưng cũng chỉ nằm trong nhận thức mà thôi, căn bản chưa từng tự mình chân chính trải nghiệm.
Hiện tại nhìn lại, nào phải hai tộc không hài hòa, tộc Noelle có khác gì nô lệ cho tộc Hồn thú?
Tựa hồ cảm giác được cậu xao động, Ngu Uyên điểm nhẹ lên trán cậu mấy cái, che khuất ánh mắt của cậu, xoay người rời đi.
Chử Thư Mặc nằm gọn trong túi áo Ngu Uyên, trầm mặc, ánh mắt ảm đạm.
Thấy cảnh tượng như vậy, Chử Thư Mặc vẫn luôn buồn phiền. Sau khi lên xe, cậu vẫn nằm trong túi áo của Ngu Uyên, vùi đầu vào hai cánh tay nho nhỏ làm cho trước ngực Ngu Uyên đột ngột phồng lên một bọc nhỏ.
Vì vậy cậu không hề hay biết Tần quản gia vẫn luôn nối gót theo sau hai người.
“Đại thiếu gia.” Mắt thấy Ngu Uyên sắp lên xe, Tần quản gia đi nhanh hai bước, hô hấp dồn dập: “Tuy tính tình phu nhân không tốt lắm, nhưng ngài cũng không thể cắt đứt hiệp ước được. Dạo gần đây trong công ty, phu nhân mới bắt đầu có thực quyền, nếu như tài chính đột ngột đóng băng…..”
Bước chân Ngu Uyên chưa từng ngừng lại, trực tiếp lên xe, cho lái xe một thủ thế mới nghiêng đầu nhìn Tần quản gia. Ánh mắt hắn lành lạnh, tối tăm không rõ nghĩa làm Tần quản gia nhịn không được nhích nhích yết hầu.
Ông một câu cũng không nói được nữa, chỉ còn cách trơ mắt nhìn xe huyền phu chậm rãi lăn bánh.
“Ngu tổng.” Đi được một khoảng thời gian, giọng nói của A Trạch từ trên truyền xuống.
Nhận được tin tức của Ngu Uyên, hắn lập tức chạy tới, vừa vặn kịp lúc.
“Lái xe đi.” Ngu Uyên không đáp lại lời hắn, chỉ đơn giản ra mệnh lệnh. Tạm dừng một lúc, mới ôm nhóc con vẫn còn đang cuộn tròn trong túi áo ra.
Chử Thư Mặc đại khái là bị đả kích quá mức, vì vậy cũng chẳng có chút phản ứng gì với động tác của Ngu Uyên, mềm nhũn ngồi trong vòng tay hắn.
Ngu Uyên đâm đâm vào cái bụng nhỏ.
Chử Thư Mặc bất động.
Ngu Uyên lại chọt tiếp, lần này Chử Thư Mặc có hành động. Cậu đẩy tay hắn ra, nghiêng người buồn bực, không nói một câu.
Ngu Uyên tiếp tục nhéo lên cái mông bé nhỏ kia một cái.
Cơn giận trong lòng Chử Thư Mặc ngày càng lớn, tay cậu chậm rì rì giơ lên, tét một cái thật mạnh lên tay Ngu Uyên.
Vậy mà một cái chớp mắt Ngu Uyên cũng không có, xoa xoa đầu cậu, dỗ dành: “Đừng buồn.”
Chử Thư Mặc hơi nâng mắt, kinh ngạc phát hiện không ngờ cơn giận đã bay hơn nửa.
Trong đầu không tự chủ được lại hiện lên hình ảnh ốm yếu của tộc Noelle, đôi mắt hồng hồng của Búp Bê, cậu khẽ thở dài.
“Thay vì buồn thương, không bằng làm chuyện có ý nghĩa.” Ngu Uyên nói xong, véo véo cặp tay nhỏ bé: “Tôi vẫn luôn biết cậu thực thông mình.”
Chẳng thông minh chút nào!
Chử Thư Mặc phẫn hận lườm Ngu Uyên một cái.
Cậu mới không thèm quản mấy cái chuyện này! Phiền toái!
Nghĩ như vậy, cậu đẩy tay Ngu Uyên ra, ngồi dỗi ở một bên.
Ngu Uyên nhìn cậu cũng không phải đang tức giận, cứ như vậy chăm chú người đang ngồi trên ghế dành cho trẻ con. Ánh mắt hắn rất bình thản, tựa như đang chờ mong điều gì.
Khoảng hai ba phút sau, cơ thể bé xinh kia có chút động đậy.
Đầu tiên là ngồi dậy, sau đó nặng nề thở dài, cuối cùng xoay người, chậm rãi lại gần Ngu Uyên. Chử Thư Mặc đứng trước mặt hắn, cúi đầu rối rắm hồi lâu mới vươn bàn tay nhỏ bé nắm lấy đầu ngón tay Ngu Uyên, lắc nhẹ.
“A A A…”