Bốp!
Một cái bạt tai của Ngô Nam Bình vỗ thẳng vào đầu của người quản lý nhà hàng kia, khiến cho người kia lảo đảo một cái, rồi lùi lại mấy bước.
Sau đó Ngô Nam Bình dùng một giọng điệu cung kính đến cực điểm nói với Đường Tuấn: “Đường.”
“Tôi tên Đường Tuấn!” Đường Tuấn nhìn thấy dáng vẻ của Ngô Nam Bình, trong lòng khẽ nhúc nhích, vội vàng cắt ngang lời nói của Ngô Nam Bình.
“Ngài Đường.” Ngô Nam Bình vội vàng sửa miệng, đổi “cậu Đường” thành “ngài Đường”.
Lý Ngọc Mai ngồi ở bên cạnh nhìn mà không hiểu ra sao, hoàn toàn không rõ đã xảy ra chuyện gì.
“Ông chủ, chính là tên nhãi ranh này trộm đồ của khách hàng.” Sau khi quản lý của nhà hàng bị Ngô Nam Bình đánh cho một cái bạt tai, đứng vững lên rồi lại tiếp tục nói với Ngô Nam Bình.
Ngô Nam Bình có một nỗi kích động muốn chém chết người quản lý của nhà hàng đang ở trước mặt này, tại sao mình lại thuê một tên không có khả năng quan sát này cơ chứ, cũng không nhìn thử xem người trước mặt này là ai, anh ta là cậu ấm của Y Thánh nhà họ Đường. Đây chính là Y Thánh nhà họ Đường đó, cho dù ba gia tộc lớn của thành phố Vinh hợp lại cũng không sánh nổi với một đầu ngón tay của người ta đâu.
“Ông chủ Ngô, anh nói xem?” Đường Tuấn nghiền ngẫm mà nhìn Ngô Nam Bình, anh đã mơ hồ đoán ra được tại sao Ngô Nam Bình đột nhiên thay đổi thái độ, chỉ là anh không hiểu tại sao Ngô Nam Bình lại nhận ra mình.
“Chuyện này.” Ngô Nam Bình nói chuyện cũng không trôi chảy nữa, trong lòng đã lôi Tề Hưng ra mắng cho một trận. Nhà họ Tề nho nhỏ của anh lại dám trêu chọc nhà họ Đường, còn dám vu khống cậu ấm nhà họ Đường trộm đồ, chuyện này quả thực là buồn cười. Giống y như một con kiến muốn vu khống con voi trộm một miếng lá cây của nó vậy.
Đối mặt với tầm mắt của tất cả mọi người, cuối cùng Ngô Nam Bình cũng đã trải nghiệm được cảm giác như có gai đâm ở sau lưng. Nhưng suy cho cùng anh ta là người trải qua cảnh tượng hoành tráng, không lâu sau anh ta đã nghĩ cách, nói: “Vừa nãy tôi ra đây chính là muốn nói cho mọi người biết người trộm đồ đã tóm được rồi, là một người làm việc tạm thời ở bếp sau, tôi đã đuổi việc anh ta, xin các vị yên tâm. Còn về người anh em này, lúc nãy là do tôi hiểu lầm anh ấy, tôi xin lỗi anh ấy.”