Tôi rất lấy làm ghen tị với Bella. Nếu tôi có người chồng đẹp trai như Edward thì thật hạnh phúc biết bao.
Tôi đang mải mê ngắm nhìn hai người họ thì bỗng có ai bịt mắt tôi lại. Tôi giật bắt mình.
Á à! Tôi biết ai rồi. Tay tên này lạnh ngắt. Chắc chắn là tên Iceblock đáng ghét đó.
Vì vừa bị “mời” ra khỏi quán ăn nên tâm trạng của tôi don”t feel so good.
– Buông ra – tôi cáu nói
Hắn nghe vậy dành cam chịu buông ra đồng thời quay người tôi về đối diện hắn bày ra vẻ mặt nghiêm túc và trịnh trọng nói với tôi
– Từ bây giờ tôi không cho phép Oralie được nhìn bất kì tên nào khác. Nhớ chưa?
Tim tôi bỗng lỡ mất một nhịp. Hắn chẳng lẽ đang ghen sao? Áaaa… Không thể nào!!! Iceblock không thể nào biết ghen được.
Tôi cố gắng dặn lòng là hắn thật sự không biết ghen. Nếu hắn là người bình thường thì tôi sẽ cảm động thật đó.
Hắn thấy tôi không phản ứng gì bèn bồi thêm một câu
– Oralie mà nhìn hắn nữa tôi sẽ xử hắn đấy. Oralie thừa biết năng lực của tôi mà.
– Rồi, rồi – tôi bất lực – không nhìn thì không nhìn!
Ọt…. Ọt….
Tiếng gì vậy? Tiếng lòng tôi đang kêu đấy.
Alec hắn ta nghe vậy liền bật cười xoa đầu tôi
– Về ăn thôi.
Tôi với hắn cùng nhau đi về.
Edward với Bella đứng cách đó không xa nhìn nhau cười.
Đến tận bây giờ tôi vẫn không biết khi ấy họ cười về vấn đề gì nhỉ?