Dương Họa Y nhoẻn miệng cười, cô chạy trối chết.
Cuộc sống thường ngày của cô hai nhà họ Hạ chỉ có ba chữ ăn uống và ngủ, thoải mái vui vẻ không nói nên lời. Nên Hạ Lan Châu không bao giờ hiều nổi tại sao Dương Họa Y lại uể oải chán chường như thế.
Hạ Lan Châu gọi cho cô ly cà phê kem sữa rồi im lặng chờ Dương Họa Y tâm sự: “Hai cậu tính chuyện ly hôn đến đâu rồi?”
Dương Họa Y ủ rũ lắc đầu kể cho Hạ Lan Châu nghe chuyện xảy ra bên nhà cô tối qua.
“Ý cậu là Nhan Từ Khuynh không chịu ly hôn hả?” Hai mắt Hạ Lan Châu mở to, im lặng lát lại nói: “Vậy tức là tớ vẫn tặng cặp nhẫn tớ và anh trai chuẩn bị cho cậu đúng không.”
“Lan Châu, tớ không có tâm trạng để đùa.” Dương Họa Y gục đầu uống, uề oải.
“Rồi thôi thôi, cậu không muốn thì tớ sẽ không ép cậu lấy nó nữa. Tớ nghĩ chúng ta là bạn thân nên mới tặng quà cho cậu thôi mà. Nhưng thái độ Nhan Từ Khuynh thay đổi như chong chóng thế này, lẽ nào…” Hạ Lan Châu nhìn dấu hôn dưới chiếc khăn lụa trên cổ Dương Họa Y, hỏi khẽ: “Lẽ nào anh ta đã yêu cơ thể cậu?”
“Lan Châu…” Dương Họa Y đỏ mặt.
“Ây da, tớ không đùa đâu nhé. Nếu một người đàn ông không hề có chút tình cảm nào với cô gái kia thì anh ta đã không quyến luyến hôn khắp người cô ấy. Nhìn cồ cậu kìa, chậc chậc chậc, rõ dấu vết được để lại khi tình lên cao ngất mà.”
Dương Họa Y chạm vào vết tím bầm trên cổ, cô đau ‘hít’ vào, vội buông tay ra: “Đây là sự trừng phạt Nhan Từ Khuynh dành cho tớ”
Hạ Lan Châu gật gù: “Nhưng nói thật nhé, không xét đến tính tình khó ở cùng với đống phụ nữ xếp thành hàng dài của anh ta thì Nhan Từ Khuynh cũng điển trai ra phết, dáng người cũng không chê vào đâu.”
Dương Họa Y khó hiểu nhìn Hạ Lan Châu: “Cậu thành bác gái tổ dân phố từ khi nào thế Lan Châu? Phá mười tòa tháp chứ không nên hủy một cuộc hôn nhân à?” Nếu không tại sao phải nói tốt cho Nhan Từ Khuynh trước mặt cô? Không biết Hạ Lan Châu và Nhan Từ Khuynh chẳng quen biết gì nhau thì cô suýt tường Nhan Từ Khuynh đã mua chuộc cô bạn này rồi đấy.
“Bình tĩnh đã nào, tớ chỉ mong cậu sẽ hạnh phúc thôi.” Hạ Lan Châu chớp mắt vô tội: “Người ta thường bảo phụ nữ ly hôn sẽ đi tìm bến đỗ mới, tớ không muốn cậu bị người đời chỉ trỏ khi vẫn chưa tìm được nơi che mưa chắn gió cho mình.”
Dương Họa Y thở dài: “Nhưng bây giờ người nắm quyền quyết định không phải là tớ nữa rồi, tớ chỉ mong trời cao có thể mở to mắt nhìn xuống đây thôi.”
Hạ Lan Châu chợt nhìn ra ngoài rồi lém lỉnh nháy mắt: “Trời có mắt không thì tớ chịu, nhưng ông ấy đưa chồng cậu đến đây rồi kìa.”
Dương Họa Y nhíu mày: “Ý cậu là sao?”
Không cần Hạ Lan Châu phải giải thích nữa vì chiếc xe đó đã dừng trước mặt hai người, kính xe được kéo xuống cho cô thấy gương mặt điển trai của Nhan Từ Khuynh bên trong.