“Đương nhiên là như vậy rồi, ngài là người đàn ông của em mà! Tuy rằng hiện tại em chịu uất ức, nhưng không phải bây giờ em vẫn rất tốt đó sao? Em không hy vọng ngài sẽ ra mặt thay em, sẽ rước lấy rất nhiều phiền phức, em chỉ hy vọng ngài sống an ổn!”
Cô siết chặt lấy tay anh, sợ anh làm ra chuyện gì đó.
Trong lòng Cố Gia Huy ngổn ngang không rõ là cảm xúc gì, đối mặt với ánh mắt chân thành lương thiện kia, đột nhiên anh lại thấy rất cảm động.
Trong ánh mắt Hứa Minh Tâm, tình cảnh của anh rất gian nan, gương mặt xấu xí, là đứa con khiến nhà họ Cố mất mặt.
Thế mà cô lại muốn dùng thân thể nhỏ yếu của mình chắn mưa chắn gió cho anh.
Cố Gia Huy anh có tài đức gì mà lại cưới được một người vợ như vậy!
Anh dang rộng hai tay ôm chặt cô vào lòng, bàn tay to lớn khẽ dùng sức khiến cô hơi khó thở.
“Ngài… Ngài làm sao vậy?”
Cô mơ màng hỏi.
“Để cho tôi ôm em một lát.”
Giọng anh khàn khàn, anh thấp giọng nói.
Lời nói này bỗng dưng khiến cô mềm lòng, cô liền ngoan ngoãn nghe lời không nhúc nhích, tùy anh ôm.
Bàn tay nhỏ nhắn của cô không ngừng vỗ lưng anh, Hứa Minh Tâm nhẹ nhàng nói: “Vậy thì ngài nghe em cso được không, đừng vì em làm ra chuyện gì quá đáng, em hy vọng ngài sống tốt. Dù sao ngài cũng là người sau này em sẽ lấy làm chồng, ngài còn phải bảo vệ em cả đời mà.”
“Được, tôi nghe em.”
Hứa Minh Tâm nghe được những lời này mới thấy yên lòng.
Sau khi cô ăn sáng, lại uống thuốc tiếp đó mới lên phòng nghỉ ngơi.
Cố Gia Huy ngồi trước cửa sổ ngắm cô rất lâu, mãi tới tận khi Khương Tuấn tới báo cho anh Cố Tử Vị đã tỉnh.